NGƯỜI QUẢNG NGÃI NƠI ĐẤT KHÁCH”
(Bolero – Sáng tác: Vương Quang Vũ
Ngày rời quê, tôi mang theo tiếng sóng Sa Huỳnh,
Mang câu hò xứ Quảng, theo suốt hành trình đời tôi.
Đến Phú Mỹ nắng gió, giọt mồ hôi thấm áo,
Giữa đất khách quê người, lòng vẫn nhớ quê hương.
Cuộc đời ai chẳng mong xây ấm êm mái nhà,
Nơi phương Nam rộng mở, dang cánh tay đón ta.
Gặp đồng hương nơi phố, nghe một câu quen quá,
Thấy ấm lại trong lòng, như đứng giữa quê xưa.
Người Quảng Ngãi ơi, dẫu xa quê vạn dặm,
Tình đồng hương là ngọn lửa giữ ta vượt mọi gian nan.
Nơi đất khách, ta dựng xây cuộc sống,
Vẫn giữ nghĩa – giữ tình, vẫn thương lắm quê mình.
Ai đi xa rồi, nhớ câu ca ân tình,
Nhớ mẹ già trông ngóng, nhớ biển xanh tuổi thơ.
Dù ở nơi nào, lòng hướng quê mãi mãi,
Người Quảng Ngãi xa nhà… vẫn thương đất mẹ vô bờ.
Ngày thành công, tôi luôn ghi lời quê nhắn nhủ,
Phải sống cho tử tế, cho ấm nghĩa tình người.
Giúp nhau khi gian khó, để mai sau con cháu….
Biết quý trọng cội nguồn, yêu lắm đất ông cha.
Người Quảng Ngãi ơi, dẫu phong ba cuộc đời,
Tình đồng hương luôn sáng, soi lối ta bước đi.
Nơi Phú Mỹ,….. bao mồ hôi đổ xuống,…..
Để ước mơ vun tròn, để sáng rạng quê nhà.
Ai xa xứ rồi, xin ghi câu hẹn ước:
Dẫu tháng năm đổi thay, vẫn giữ nghĩa đồng hương…
Vẫn hướng về Quảng Ngãi…
Một miền thương muôn đời…
Информация по комментариям в разработке