Xin Mời Bác Cứ Đến Chơi...
:Một ông văn sĩ rất có tiếng nọ vừa kỷ niệm ngày sinh thứ 60 của mình xong, .Sáng hôm nay, ông ăn mặc cẩn thận hơn mọi ngày:
ông quyết định đếnthăm tờ báo mà ngày xưa ông thường lai tới và đã có lần đăng truyện của ông.
Khi bước đến cửa toà soạn, cái cửa mà mọi khi ông vẫn quen ra vào tựdo,
ông bị người gác cửa giữ lại:-Ông hỏi ai?Ông trả lời là muốn gặp ông chủ bút.-Ông tên là gì để tôi vào thưa?
Ông xưng tên. .-Xin ông chờ cho một phút!:-Xin mời ông vào.
"Ngài có mang gì đếncho chúng tôi không ạ?" :-Tôi rất thích những bài báo của ông viết, nhất là cái bút pháp độc đáocủa ông.
-Dạ, ngài quá khen!-Không hôm nào tôi bỏ được các bài xã luận của ông.-Dạ, cảm ơn ngài đã quan tâm...
-Hôm nay nhân tiện đi ngang qua đây tôi muốn rẽ vào thăm...-Dạ, thật là quý hoá quá!...
-à mà tôi không làm phiền gì ông đấy chứ?...-ấy chết, sao ngài lại nói thế ạ! Được ngài đến thăm thật là hân hạnh chochúng tôi..: "Ngài có cuốn tiểu thuyết nào viết xong rồi không ạ? Giá ngài chophép bảo chúng tôi được đăng thì thật là hân hạnh quá..."
:"Rất tiếc là tôi không đem theo cuốn nào. Nhưng hiện nay tôi đang viết 2cuốn tiểu thuyết và 1 cuốn sắp viết xong...
"Khốn nỗi câu chuyện cứ loanh quanh mãi mà vẫn không chịu vào đề.
:-Các ông làm chính trị, chắc phải theo dõi tất cả các sự kiện. Vậy cácông có ý kiến thế nào về bài diễn văn gần đây của ngài thủ tướng?...-Thôi xin phép ông, kẻo làm ông mất thời gian.
-ấy chết, ngài cứ nói thế!... Mấy khi chúng tôi hân hạnh được ngài đếnchơi... lúc nào có dịp, xin mời ngài cứ đến ạ!
...Nhà văn nổi tiếng nghĩ vậy rồi đi đến tờ báo khác. .-Ông cần gặp ai? - người gác cổng hỏi.Ông trả lời là muốn gặp ông giám đốc. Nhưng người ta cho ông biết ônggiám đốc đi Châu Âu mất rồi.
Đã định quay về, nhưng ra đến cửa, đứng tầnngần một lúc, nghĩ thế nào ông lại quay lại bảo người gác cửa:
-Nếu vậy bác cho tôi gặp ông phụ trách mục văn nghệ.-Ông cho tôi biết tên để tôi vào báo.Ông xưng tên và người ta cho ông vào.
Câu chuyện giữa ông và ông phụ trách mục văn nghệ mở đầu cũng na nánhư câu chuyện giữa ông với viên chủ bút tờ báo trước. :-Chỉ tiếc là có lẽ ông không còn nhớ cái hồi đó...
-ồ, sao bác lại nói thế! Tôi nhớ lắm chứ! Truyện nào của bác tôi cũngđều đọc cả. Bác viết truyện hay lắm, quên thế nào được.
-Các nhà văn trẻ bây giờ kể ra cũng có viết - -nhưng... không biết diễn đạt thế nào cho đúng... chứ thật ra thì truyện củahọ chưa thể gọi là truyện được. Vì viết được 1 truyện hay có phải dễ đâu!
-Vâng, tất nhiên rồi, bác bảo bây giờ tìm đâu ra những người viết haynhư hồi các bác được!"Thì hắn đang ngồi lù lù trước mặt anh đây mà anh mù hay sao!"
Nhàvăn suýt buột mồm kêu lên như vậy, nhưng may lại kìm được.Khi chia tay, :-Xin mời bác có dịp cứ ghé lại chơi.
Chúng tôi thật lấy làm hân hạnh.Suốt 1 tuần liền, nhà văn cứ đi hết toà báo này đến toà báo khác, nóichuyện với đủ mọi người, từ giám đốc đến chủ bút, thư ký...
Đã có lần ông tìm cách nói thẳng với họ rằng cứ ngồinhà mãi không có việc gì làm thì cũng buồn, rằng tuy thế ông cũng chưaphải già đến mức không thể làm việc được nữa, không thể giúp ích gì chomọi người được nữa,
rằng ông đã chán ngấy cái cảnh ăn không ngồi rồi,rằng ông rất sung sướng nếu có bất cứ việc gì để làm.
Nhưng người ta thì bảo ông: "Dạ, bác cứ nói thế, chứ ở toà báo đâu cóviệc gì đáng cho bác làm...
Bác bảo muốn làm bất cứ việc gì, nhưng cũngphải là việc quan trọng to tát chứ như các công việc ở toà soạn này thì đâucó đáng để bác bận tâm.
Nói thế mong bác cũng bỏ quá cho..."Rồi lúc tiễn ông ra về, người ta còn nói thêm: Dạ xin mời bác cứ đếnchơi với chúng tôi, thế là hân hạnh lắm rồi ạ!
"Từ đó, ông quyết định không có quanh co úp mở gì nữa, mà cứ nói toạcra là ông đang cần tiền và sẵn sàng làm cả chân sửa bài.
Nhưng người ta lại bảo:-ấy chết, sao lại thế ạ. Ngài mà lại phải đi làm cái việc sửa bài thì có hoạlà...Nhưng nhà văn không chịu thua.
Ông bảo nếu không có việc sửa bài, thìcó thể cho ông bất cứ việc gì khác cũng được.Người ta lại tưởng ông đùa và bảo:-Dạ ngài cứ nói đùa vậy chứ ạ...
ông đang mắc nợ như chúa chỏm, và bây giờ nếu có việc gì làm thì thật ôngsung sướng biết mấy. Mà chả lẽ bao năm nay ông làm việc cho các báo màbây giờ lại không xin được việc gì làm hay sao?
-Trời ơi, ngài có ý định giễu cợt chúng tôi hay sao mà cứ nói nhữngchuyện như thế ạ! Chả lẽ ngài lại muốn làm bất cứ việc gì thật hay sao? ông xin người ta cho ông làm cái việc sửa bài hay bất cứ côngviệc gì ban đêm cũng được.
-ấy chết, ngài cứ dạy thế, chứ một nhà văn có tiếng như ngài mà phải đilàm những việc như thế thì còn ra làm sao ạ!
Lúc đầu, nghe người ta nói: "ấy chết, ngài cứ dạy thế!" ông cũng cảmthấy hãnh diện, nhưng sau ông mới hiểu rằng người ta nói thế chẳng qua chỉcốt để chối khéo ông mà thôi...
Thế nhưng ông vẫn cứ đi lạy lục hết toà soạn này đến toà soạn khác đểxin việc. Để rồi lại được nghe những lời rất tử tế:
"ấy chết... Xin mời ngài cứ đến chơi ạ. Thật là quý hoá!"Khốn nỗi, chỉ nghe những lời tử tế suông thôi, người ta đâu có thể nobụng được!
Информация по комментариям в разработке