Chào các bạn, nhắc lại những ngày tháng ấy, tôi như thấy mình trở về với một vùng ký ức vừa đau thương vừa hùng tráng… Đất K mùa mưa năm ấy nặng nề mùi bùn, tiếng pháo đêm vọng về như nhát chày dội xuống lòng người. Bao nhiêu năm đã trôi, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe rõ tiếng ếch nhái kêu ran bên ruộng nước, lẫn trong tiếng gió quật qua hàng thốt nốt cao vút, và cả tiếng đạn vút xé bầu trời. Chính nơi ấy, nơi biên giới Mộc Bài, tôi cùng đồng đội đặt bước chân đầu tiên, mở ra một quãng đời mà vết hằn không bao giờ phai.
Ngày rời thao trường, lòng tôi rối bời… Chúng tôi – những thằng lính mới măng, tóc còn thơm mùi gió sông Hồng – theo lệnh tập kết về miền Nam. Đoàn tàu chạy rầm rập, đưa chúng tôi qua những dãy núi, cánh đồng, qua những vùng đất mà có đứa lần đầu mới đặt chân tới. Từ Bắc vô Nam, lòng ai cũng mang một nỗi nhớ nhà lặng lẽ. Người thì nhớ mẹ già lưng còng ngoài vườn rau, người thì nhớ người vợ trẻ bụng mang dạ chửa, có thằng như tôi thì chỉ nhớ gánh phở đầu ngõ với mùi nước dùng thơm phức buổi sớm. Thế nhưng tất cả phải gói lại trong chiếc ba lô bạc màu, gói lại để bước vào một cuộc chiến mà chúng tôi biết chắc sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì mình từng hình dung.
Tới trung đoàn Bình Dã, chúng tôi được biên chế vào C mười một, D ba. Ở đây, tôi lần đầu cảm nhận rõ rệt sự phân rã giữa “mới” và “cũ”. Lính cũ thì mắt đã chai sạn trước bom đạn, lính mới như tôi thì ánh nhìn lúc nào cũng lấm lét, ngơ ngác. Tôi nhớ buổi đầu, trung đội trưởng chỉ tay về phía những gò đất loang lổ hố pháo, nói ngắn gọn: “Đó, chiến trường đấy! Ngày mai ra đó là các cậu phải tự lo lấy mạng mình.” Nghe mà lạnh sống lưng, nhưng chẳng ai dám thở dài.
Ngày đầu ra chốt, tôi mới thấm cái câu “đường ra trận mùa này đẹp lắm” trong bài hát chỉ là lời động viên chứ thực tế khác xa. Đường đất trơn trượt, dính bùn như muốn níu chân, mùi tử khí thoang thoảng lẫn trong gió. Mỗi bước đi, tôi đều nghĩ: “Không biết mình còn sống về tới chùa hay không?”. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng thét man rợ của lính Pôn Pốt, thứ âm thanh vừa như hô xung phong vừa như tiếng gọi hồn. Có thằng lính mới đi cùng tôi run bắn, buột miệng chửi thề. Lập tức, anh tiểu đội trưởng gạt: “Ngậm mồm! Muốn chết cả lũ à?”. Lúc ấy tôi mới hiểu, chiến trường không cho phép một tiếng nói thừa. Mọi sơ hở đều có thể là dấu chấm hết.
Nhưng chính giữa cái chết chực chờ ấy, chúng tôi vẫn thấy tình người. Anh em truyền nhau bi thuốc rê, chuyền nhau ngụm nước trong bi đông, thậm chí có thằng còn lôi từ đâu ra mấy trái ớt xanh nhăn nhúm chia nhau nhai để “chống sợ”. Những điều nhỏ bé ấy làm tôi cảm nhận rõ cái gọi là “đồng đội” – thứ mà không có, chẳng thằng lính nào đủ sức vượt qua một ngày trên đất K.
Cái ngày đầu ấy, tôi đã nhận ra: sự sống chỉ mỏng manh như sợi chỉ treo đầu ngọn giáo. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều có thể là cuối cùng. Và cũng từ ngày ấy, tôi hiểu thế nào là gắn bó sinh tử cùng đồng đội, hiểu rằng nỗi sợ hãi không thể tiêu diệt, mà chỉ có thể chế ngự bằng tình thương, bằng sự tin cậy lẫn nhau. (Và rồi, những trận đánh thực sự bắt đầu, với những bí mật kinh hoàng mà chỉ người trong cuộc mới biết...)
#KyUcChienTruong, #ChienTranhBienGioi, #BienGioiTayNam, #DongDoiSinhTu, #TranDanhKinhHoang, #DatKCampuchia, #KyUcLinhTruong, #HySinhAnhHung, #ChienDauPolPot, #TruyenThucTeLinh
00:00 - Bước chân đầu tiên biên giới
04:12 - Hành quân đến Mộc Bài
08:45 - Đêm đầu tiên đất K
13:27 - Gặp gỡ đồng đội
18:09 - Huấn luyện khắc nghiệt
22:51 - Ăn uống dã chiến
27:33 - Đêm vượt lộ đầu tiên
32:15 - Gương mặt trong hầm chữ A
36:57 - Trận đánh đầu đời
41:39 - Trường mái ngói đổ nát
46:21 - Giữ chốt Chi Phu
51:03 - Súng kẹt giữa trận
55:45 - Sinh nhật tuổi 19
1:00:27 - Jeep trúng đạn
1:05:09 - Đêm hành tiến khốc liệt
1:09:51 - Tổng công kích mồng tám
1:14:33 - Bị thương và tản thương
1:18:23 - Trở lại đơn vị"
Информация по комментариям в разработке