Dưới ánh sáng từ bi của Đức Thế Tôn, chúng con cúi đầu tưởng niệm những người đã ngã xuống trong chiến tranh trên đất Iraq, Hoa Kỳ và Israel. Dù khác màu da, ngôn ngữ, tín ngưỡng hay chiến tuyến, tất cả đều là chúng sinh trong vòng sinh tử, đều mang thân tứ đại mong manh, đều từng ước mơ về một mái ấm yên bình.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Hỡi những hương linh đã lìa bỏ báo thân giữa khói lửa mịt mù, giữa tiếng bom rền vang và lòng người ly tán. Có người ngã xuống nơi sa mạc cát cháy, có người gục giữa thành phố hoang tàn, có người ra đi khi tuổi đời còn xanh, chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của kiếp người. Có người mẹ mất con, có người con mất cha, có người vợ mòn mỏi đợi chồng trong vô vọng. Bao tiếng khóc hòa vào gió, bao nỗi đau chìm trong cát bụi thời gian.
Theo lời Phật dạy, thân này do nhân duyên hòa hợp mà thành. Đất, nước, gió, lửa tụ lại thì gọi là sống; tan rã thì gọi là chết. Sự ra đi của các vị tuy khiến người ở lại đau đớn khôn nguôi, nhưng xét theo lẽ vô thường, đó là sự vận hành tự nhiên của các pháp hữu vi. Tuy vậy, chiến tranh không phải là định mệnh tất yếu; nó là kết quả của vô minh, tham ái và chấp ngã tích tụ qua nhiều đời nhiều kiếp. Khi con người còn nuôi dưỡng hận thù, còn xem mình và người là hai phía đối lập, thì khổ đau vẫn tiếp tục sinh sôi.
Hôm nay, trước Tam Bảo, chúng con thành tâm sám hối thay cho tất cả những nghiệp lực đã tạo nên cảnh tương tàn. Sám hối vì lòng sân hận chưa được chuyển hóa, vì tham vọng quyền lực và lợi ích đã che mờ trí tuệ. Nếu mỗi người biết dừng lại một niệm, quán chiếu sâu sắc về vô ngã và duyên sinh, thì có lẽ máu đã không phải đổ nhiều đến thế.
Hỡi các hương linh, trong vòng luân hồi vô tận, biết đâu chúng ta từng là cha mẹ, anh em, bằng hữu của nhau. Hôm nay tuy khác quốc tịch, khác màu cờ, nhưng bản thể vẫn chung một tánh biết. Như Đức Phật dạy, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có những chúng sinh đang chìm trong vô minh. Xin các vị buông xuống mọi oán kết, xả bỏ mọi chấp trước, nương nhờ ánh sáng chánh pháp mà nhẹ bước ra đi.
Nguyện đem công đức tưởng niệm này hồi hướng đến tất cả những ai đã mất vì chiến tranh. Nguyện cho thần thức các vị được an ổn, tùy theo nghiệp lành mà tái sinh vào cảnh giới an vui. Nguyện cho những người còn sống sớm nhận ra rằng hận thù không thể diệt hận thù, chỉ có tình thương mới hóa giải được bạo lực. Khi tâm từ khởi lên, súng đạn sẽ lắng xuống; khi trí tuệ bừng sáng, bóng tối của sợ hãi sẽ tan đi.
Chúng con cũng nguyện cầu cho những người đang mang thương tích cả thân lẫn tâm tìm được sự chữa lành. Nguyện cho trẻ thơ được lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng nổ, cho người mẹ không còn thấp thỏm lo âu, cho người lính không còn phải đối diện cảnh sinh ly tử biệt. Hòa bình không chỉ là sự im tiếng súng, mà là sự chuyển hóa tận gốc rễ của tham, sân, si trong từng tâm niệm.
Trước bàn thờ tưởng niệm vô hình của nhân loại, chúng con thắp một nén hương lòng. Khói hương mong manh bay lên như nhắc nhở rằng đời người ngắn ngủi, mọi vinh quang rồi cũng tan theo mây gió. Chỉ có tình thương và hiểu biết là còn mãi trong dòng nghiệp thức. Xin cho thế gian sớm tỉnh thức, biết quý trọng sự sống hơn mọi thắng thua, biết nhìn nhau bằng con mắt cảm thông thay vì nghi kỵ.
Nam mô A Di Đà Phật.
Nguyện cầu tất cả chúng sinh lìa khổ được vui,
Nguyện cầu thế giới hòa bình,
Nguyện cầu những linh hồn đã khuất được siêu sinh tịnh độ.
Информация по комментариям в разработке