“Lặng lẽ đi – lặng lẽ ghi – lặng lẽ giữ hồn đạo cho mai sau…” 🕊️
Tôi đã quen với một đời sống như thế, một đời đi trong im lặng. Rời nhà không ai tiễn, trở về cũng chẳng ai hay. Có những chuyến đi dài, tôi bước ra khỏi cửa mà lòng nhẹ hẫng, không phải vì không mang theo hành lý, mà vì không có một lời dặn dò, không có một ánh mắt tiễn theo. Giữa cuộc đời đông người, tôi vẫn thấy mình như đang đi một mình trên một con đường rất dài, rất vắng.
Có những đêm đứng bên máy quay, giữa không gian linh thiêng của đạo, khi chuông trống ngân lên chậm rãi, khi nhạc lễ trầm hùng mở lối cho lời kinh kệ, lòng tôi bỗng chùng xuống. Trước mắt tôi là các chức sắc nam nữ chỉnh tề phẩm phục, trang nghiêm nhập đàn, lễ sĩ đi điện đúng theo nghi thức Cao Đài, từng bước khoan thai, từng động tác chuẩn mực. Lời đồng nhi đọc kinh vang đều, hòa vào tiếng nhạc, tiếng trống, làm không gian trở nên lắng đọng đến nao lòng. Tôi đứng đó, giữ cho khung hình thật ngay ngắn, thật tròn đầy, mà trong lòng lại thấy trống trải hơn bao giờ hết.
Giữa bao nhiêu người hành đạo, tôi vẫn là người đứng bên rìa. Không ai để ý đến tôi đang nghĩ gì, đang buồn gì. Và tôi cũng không mong ai để ý. Tôi chỉ làm tròn phận sự của mình – ghi lại những khoảnh khắc thiêng liêng ấy, như thể đang gửi chính đời mình vào từng khuôn hình. Khi máy quay chạy, tôi thấy mình còn có ích. Khi một nghi lễ được ghi lại trọn vẹn, tôi thấy lòng mình được an ủi phần nào. Đó là niềm vui của tôi, một niềm vui rất lặng, rất sâu, không ồn ào nhưng đủ để tôi tiếp tục đi.
Tôi không trách đời, cũng không trách người. Mỗi người đều có một phận số, một cách sống riêng. Tôi chọn sống như thế này – sống cho đạo, sống cho những gì còn ở lại sau mình. Nhưng có những lúc, khi nghi lễ đã xong, khi chuông trống ngưng vang, khi mọi người tản đi hết, tôi mới thật sự đối diện với sự cô đơn của chính mình. Lúc ấy, tôi mới hiểu rằng con người, dù quen chịu đựng đến đâu, cũng vẫn cần một chút ấm áp, một chút đồng cảm, để biết rằng sự hiện diện của mình không hoàn toàn rơi vào quên lãng.
Tôi không dám mong cầu điều gì lớn lao. Tôi chỉ âm thầm đi tiếp, cố giữ cho lòng mình không khô cạn giữa những năm tháng lặng lẽ. Có đôi khi, rất khẽ thôi, tôi ước rằng nếu đời này có ai đó đủ chậm để bước cùng nhịp với tôi, thì người ấy sẽ hiểu vì sao tôi hay im lặng, vì sao tôi chọn đứng phía sau ống kính, và vì sao tôi chấp nhận một đời không ồn ào. Không cần nói nhiều, không cần hứa hẹn, chỉ cần một sự hiện diện đủ sâu, đủ thật, để những đoạn đường còn lại của kiếp người không còn quá lạnh.
Nếu một ngày nào đó tôi không còn đi nữa, tôi mong những thước phim mình để lại sẽ thay tôi nói với đời rằng: đã từng có một con người sống rất lặng, rất buồn, rất cô đơn, nhưng chưa bao giờ quay lưng với đạo, với niềm tin, với việc gìn giữ những giá trị thiêng liêng cho mai sau. Và nếu có ai đó, chỉ một người thôi, khi xem lại mà chợt thấy lòng mình chùng xuống, thấy thương cho một kiếp người âm thầm, thì với tôi, như vậy… cũng đã đủ để tiếp tục mỉm cười trong im lặng rồi. 🙏
🕊️ Hashtag:
#LangLeDi
#LangLeGhi
#GiuHonDaoChoMaiSau
#GiuaChuôngTrốngLoiKinh
#NoiLongNguoiHanhDao
#KiepNguoiCoDon
#SongMotDoiLangLe
#DuoiChanThay
Информация по комментариям в разработке