Ai đã ra sức ngăn Viên Thuật thời Tam Quốc xưng đế?
Trong thời Tam Quốc loạn lạc, có không ít chư hầu nuôi mộng đế vương, nhưng hiếm ai đi vào vết xe đổ nhanh và thảm như Viên Thuật. Xuất thân từ danh môn vọng tộc, “bốn đời làm Tam công”, nắm trong tay binh lực mạnh ở Hoài Nam, lại sở hữu Ngọc tỷ truyền quốc – biểu tượng tối cao của chính thống hoàng quyền – Viên Thuật tin rằng thiên mệnh đã thuộc về mình. Năm 197, ông chính thức xưng đế tại Thọ Xuân, mở ra một bước ngoặt bi kịch trong cuộc đời và cũng là bài học lớn của lịch sử Tam Quốc.
Điều đáng chú ý là trước khi Viên Thuật bước lên con đường tự hủy ấy, đã có người ra sức khuyên can và ngăn cản. Người đó không phải Tào Tháo, Lưu Bị hay Viên Thiệu, mà chính là Tôn Sách – con trai Tôn Kiên, người từng có quan hệ thân tình sâu sắc với Viên Thuật.
Khi Tôn Kiên còn sống, ông từng phò tá Viên Thuật trong những năm đầu khởi nghiệp. Sau khi Tôn Kiên qua đời, Tôn Sách vẫn tiếp tục nương nhờ thế lực của họ Viên để phát triển. Giữa hai bên không chỉ có lợi ích chính trị, mà còn tồn tại tình nghĩa cha anh. Chính vì vậy, lời khuyên của Tôn Sách dành cho Viên Thuật không phải lời xã giao, mà là sự cảnh tỉnh chân thành của một người nhìn xa trông rộng.
Tôn Sách hiểu rất rõ cục diện thiên hạ lúc bấy giờ. Ông thấy rằng Ngọc tỷ tuy quý giá, nhưng chỉ mang tính biểu tượng, không thể thay thế thực quyền và chính danh. Trong khi đó, Tào Tháo đang nắm giữ Hán Hiến Đế, lấy danh nghĩa “phù Hán” để hiệu triệu chư hầu. Nếu Viên Thuật xưng đế, chẳng khác nào tự đặt mình vào vị trí nghịch thần, khiến toàn thiên hạ có cớ hợp lực đánh diệt.
Tôn Sách đã nhiều lần gửi thư khuyên nhủ, phân tích lợi – hại, mong Viên Thuật dừng bước. Nhưng Viên Thuật, vốn kiêu ngạo và mê muội vào cái gọi là “thiên mệnh”, tin rằng chỉ cần có Ngọc tỷ thì ngai vàng là điều tất yếu. Ông phớt lờ mọi lời khuyên, tự tin xưng đế khi thực lực chỉ nắm trong tay hai quận nhỏ, binh lương không đủ, nhân tâm chưa phục.
Khi lời khuyên không còn tác dụng, Tôn Sách quyết định cắt đứt quan hệ, quay về Giang Đông xây dựng thế lực riêng. Quyết định này không chỉ giúp Tôn Sách tránh bị liên lụy, mà còn mở đường cho sự trỗi dậy của họ Tôn sau này.
Lịch sử nhanh chóng chứng minh tầm nhìn của Tôn Sách là đúng. Sau khi xưng đế, Viên Thuật bị chư hầu cô lập, tướng sĩ lần lượt bỏ đi, lương thảo cạn kiệt. Chỉ sau hai năm, ông bại vong, chết trong cảnh bệnh tật và tuyệt vọng, để lại một triều đại ngắn ngủi và đầy tai tiếng.
Câu chuyện Viên Thuật xưng đế không chỉ là một biến cố lịch sử, mà còn là bài học sâu sắc về tham vọng vượt quá thực lực, và về giá trị của những lời khuyên đúng đắn – đặc biệt khi chúng đến từ người từng xem mình là bằng hữu.
DONOT REUP
#LịchSửTrungQuốc #LịchSửÁChâu #TrungQuốcCổĐại #TriềuĐạiTrungQuốc #NhânVậtLịchSử #ChiếnTranhTrungQuốc #LịchSửPhươngĐông #TầnHánĐườngTống #MinhThanh #ChínhSử
Информация по комментариям в разработке