Logo video2dn
  • Сохранить видео с ютуба
  • Категории
    • Музыка
    • Кино и Анимация
    • Автомобили
    • Животные
    • Спорт
    • Путешествия
    • Игры
    • Люди и Блоги
    • Юмор
    • Развлечения
    • Новости и Политика
    • Howto и Стиль
    • Diy своими руками
    • Образование
    • Наука и Технологии
    • Некоммерческие Организации
  • О сайте

Скачать или смотреть AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH

  • ADCGROUP - AQUATICS
  • 2024-12-16
  • 25
AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH
  • ok logo

Скачать AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH бесплатно в качестве 4к (2к / 1080p)

У нас вы можете скачать бесплатно AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH или посмотреть видео с ютуба в максимальном доступном качестве.

Для скачивания выберите вариант из формы ниже:

  • Информация по загрузке:

Cкачать музыку AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH бесплатно в формате MP3:

Если иконки загрузки не отобразились, ПОЖАЛУЙСТА, НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если у вас возникли трудности с загрузкой, пожалуйста, свяжитесь с нами по контактам, указанным в нижней части страницы.
Спасибо за использование сервиса video2dn.com

Описание к видео AIRPUMP - QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN - BỂ BLACKWATER - LOWTECH

Gửi bạn, những người đồng hành mà tôi không quen!
Bạn biết không, tôi nghe ở đâu đó câu nói: "Hưởng thụ quá trình quan trọng hơn niềm vui chiến thắng", có lẽ vì mỗi lần chiến thắng chỉ là một mốc phát triển trên hành trình cuộc sống. Tôi cũng như mọi người, có một lại muốn hai, bước lên một bậc lại nhìn thấy những bậc cao hơn...
Tuổi 35 dừng lại mà ngẫm nghĩ, phải chăng thất bại - sai lầm là thầy dạy học, chiến thắng - thành công chỉ là một cột mốc trong cuộc sống. Tôi chưa thành công, vì đơn giản mỗi khi bước lên một bậc thang, lại thấy hóa ra thế giới thật lớn, ước mơ có lớn đến mấy cũng chỉ là điều nhỏ nhoi. Quan trọng là có dám nhấc chân bước lên hay không, dám vượt qua vùng an toàn hay không...
Bạn à, bạn nghe tôi tâm sự nhé:
Ở cái tuổi 20, vào năm 2 đại học - tôi thi trượt 1 năm, bạn ạ. Bỗng nhiên, bố mẹ tôi chia tay, gia đình tan vỡ, thay vì buồn tủi, tôi lại có một lần được cảnh tỉnh mà định hướng lại cuộc đời, lúc đó đám con trai ai cũng mê điện tử mà cắm cúi vào cái máy tính cả ngày. Và cũng may mắn cơ hội đến, tôi được anh bạn cùng lớp giới thiệu đi làm ở một công ty thiết kế nhỏ, lúc đó mới hiểu, mình nghĩ thế giới màu hồng thế nào, được bao bọc yêu thương thì lại thấy bị quản thúc, đến lúc lăn lộn rồi mới ngấm và thấm thía...
Và rồi đầu năm thứ 4 đại học, sau 3 năm cống hiến, tôi xin nghỉ... không phải vì công ty có vấn đề mà tôi muốn thử thách mình hơn. Sau 3 năm tích lũy kiến thức thiết kế, 3 năm miệt mài công việc và học hành. Lúc đó, với mức lương có lẽ không cao nhưng mà nhiều bạn bè của tôi lại đang cố gắng để đạt được, tôi lại muốn thử thách mình trong công tác thi công thực tế. Bắt đầu bằng công việc mà được trả công có lẽ rất lạ, 2 cốc cà phê, 1 bao thuốc lá và tiền xăng đi lại hàng ngày, để được một người anh cũng là Kiến trúc sư cho phép hỗ trợ thay anh ấy ra công trường. Và khi đó lại một lần tôi vỡ lẽ, mình chưa giỏi đâu, giữa ngồi bàn giấy mà vẽ vời và thi công thực tế khác nhau nhiều lắm. Lúc đó, ngoài người anh thân quen thì mỗi người thợ lại là một người thầy, một người bạn đồng hành giúp tôi lớn lên. Có lẽ vì thế, kể cả bây giờ, mỗi khi ra công trường, tôi lại hỉ hả ngồi bệt lên viên gạch, rút bao thuốc thơm mời mỗi anh em một điếu... và nhâm nhi chén chè nguội, loãng toẹt để rồi cười cười nói nói với nhau, địa vị có khác nhau thì tôi và những người thợ ấy cũng chỉ là những người cùng nghề xây dựng mà thôi. Cái nắng, cái gió, cái cảnh mồ hôi rơi... giữa cái bụi công trường ấy, ta lại như nhau mà thôi...
Hay thật, cái tật hay lan man... Bạn tôi ạ, đến cái tuổi 25, nhìn lại 2 năm làm việc, tôi lại có cái vỡ lẽ nữa... À, tôi chưa kể bạn nhỉ, năm cuối đại học, tôi lại nghỉ việc để tập chung làm đồ án tốt nghiệp, với tấm bằng khá suýt giỏi (khà khà, tôi dốt các môn đại cương, chỉ học tốt các môn chuyên ngành, thiếu đúng 0.25 điểm để có cái bằng giỏi, nhưng không sao cả, chỉ là dễ xin việc hơn mà thôi)... Sau khi tốt nghiệp tôi quyết định về quê hương mà không xin việc ở Hà Nội, lý do thì nhiều lắm, vì gia đình, vì tình yêu ... hay đơn giản hơn tôi là người gốc miền xuôi nhưng đẻ ở miền núi Tây Bắc, tầm lứa tôi sinh ra, ngoài các bạn dân tộc, còn "bọn dân Kinh" chúng tôi là có 2 cái quê. Quê gốc là quê của ông bà tôi, những người lên miền núi theo chính sách di dân xây dựng kinh tế mới. Quê hương thứ 2, nhưng lại là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Có lẽ vì thế tôi yêu cái không khí, lối sống ở cái đất Sơn La mất rồi, 5 năm ở Thủ Đô không làm thay đổi được cái tâm tư kỳ lạ ấy trong tôi bạn ạ!
Ồ lại lan man, đến đâu rồi nhỉ... À, ở cái tuổi 25, cũng tầm này bạn ạ, nhìn lại 2 năm làm việc với quá nhiều thứ mới mẻ, thời ở Hà Nội tôi chuyên hoạt động trong mảng nhà dân, về quê rồi thì đa phần dân còn nghèo, tiền đâu mà thuê thiết kế, nhà toàn tự xây, công ty mà tôi làm việc cũng chuyên thiết kế công trình nhà nước, vậy là lại phải bắt đầu với việc đọc tiêu chuẩn thiết kế, luật xây dựng, phải làm quen với cách làm và quy trình thủ tục mới... Nỗ lực lắm bạn ạ, tôi ở công ty nhiều hơn ở nhà, có ngày làm việc đến 16 tiếng rồi lăn ra ghế ngủ luôn, đến mức độ bác phó giám đốc cho riêng chìa khóa phòng bác kèm một câu nói đến giờ tôi vẫn nhớ "Cho cháu mượn này, ngủ ở bàn đau lưng lắm, sang phòng bác có ghế sô pha ngả lưng đỡ hơn nhiều đấy...", bất ngờ nhưng hạnh phúc bạn ạ. Thành quả là gì bạn biết không, sau đó tôi có 4 năm lao đông suất sắc, lên đến Kiến trúc sư chủ trì, vượt qua cả các anh chị vào trước... À, bạn ạ, tôi kể không phải để khoe mà muốn nhấn mạnh hơn cho bạn hiểu, những gì tôi sẽ kể ở cái tuổi 30 tại sao lại là bước ngoặt lần nữa.
Đấy, bạn à, tuổi 25 sung sức và yêu nghề khủng khiếp đến vậy đấy... Và từ đó tôi lại nuôi ước mơ và hi vọng... thế rồi càng mơ, càng hi vọng thì càng cống hiến... cuối cùng thì cũng đến thôi, tôi bị mỏi và mất phương hướng...
Bạn à, thật buồn, Youtube chỉ cho viết 5000 chữ, mà đến đây đã 4869 chữ mất rồi, hẹn bạn lần sau tôi lại tiếp tục câu chuyện tuổi 30 nhé...
Đôi lời tâm sự gửi tới những người bạn đồng hành tôi không quen!
Thân mến và hẹn gặp lại!

Комментарии

Информация по комментариям в разработке

Похожие видео

  • О нас
  • Контакты
  • Отказ от ответственности - Disclaimer
  • Условия использования сайта - TOS
  • Политика конфиденциальности

video2dn Copyright © 2023 - 2025

Контакты для правообладателей [email protected]