#nguoikhantrang #honsonnu #truyenma #phimma #nkt #mankt #nuaboxuongkho #doctruyendemkhuya #nktofficial
…Không muốn tò mò cũng không được, nên Khoa âm thầm bước theo hướng Cai Lỳ vừa đi. Một lúc sau, anh hơi ngạc nhiên khi thấy anh ta đi thẳng tới dãy nhà mà lúc trưa ông chủ Sơn đã dặn là không ai được tới đó.
Không lẽ anh ta là ngoại lệ?
Theo đến sát vách dãy nhà, bất chợt thấy Cai Lỳ lách mình vào một cánh cửa hẹp bên hông nhà, lúc này Khoa đã không còn nghi ngờ gì nữa, anh nghĩ ngay tới việc hắn ta đã lén lút vào đây. Nhưng để làm gì?
Khoa nhẹ bước để không gây ra tiếng động, tiến đến sát cánh cửa gỗ đó nhìn vào. Bên trong tối đen nên dù có cố nhìn Khoa cũng không thấy gì, chỉ nghe bước chân của Cai Lỳ lẹp kẹp trong đó. Sợ hắn ta bước ra nhìn thấy, nên Khoa phải lách sang một chỗ khác cách đó vài thước, nép vào một nơi khuất tiếp tục theo dõi. Khoảng chưa đầy mười phút sau thì Cai Lỳ bước trở ra, trên tay hắn ta cầm vật gì đó mà do bước đi quá nhanh nên Khoa chưa kịp nhận ra đó là gì.
Chờ cho hắn đi khuất hẳn, Khoa mới rón rén tới bên cửa nhìn vào. Cửa không khóa, nhưng cũng như lúc nãy, bên trong tối om nên Khoa không sao nhìn thấy được gì. Đánh bạo, anh bước hẳn vào trong. Lò dò từng bước để nghe ngóng… Chợt cánh cửa sổ bên phía đối diện đang đóng kín bất ngờ mở bung ra, có lẽ do gió!
Căn phòng đang tối, bất ngờ ánh sáng lùa vào, Khoa suýt kêu lên, bởi trước mắt anh, ở giữa chiếc bàn cũ kỹ là một bình hoa với những bông hoa rừng giống hệt như các bông hoa chưng trong phòng anh!
Ai ở đây?
Khoa nhìn sang trái, có một chiếc giường nhỏ, nệm gối phẳng phiu, mà nổi bật trên chiếc gối trắng là một cành lan rừng y hệt nhánh lan trên gối của anh lúc trưa!
Quá đỗi ngạc nhiên, Khoa quên cả giữ ý, anh bước nhanh tới, định sẽ đến sát nhìn cho kỹ lọ hoa, bất chợt anh vấp phải vật gì ngã chúi nhủi về phía trước.
Khi định thần lại Khoa càng điếng hồn, bởi vật khiến anh ngã là… một thân thể của ai đó!
Ai?
Khoa thốt lên hỏi, nhưng chẳng có ai trả lời. Rồi tiếp theo là một tiếng đóng sầm, cánh cửa sổ có lẽ do gió thổi mạnh đóng trở lại. Bóng tối bao trùm gian phòng.
Khoa bật đứng dậy, anh muốn nhìn xem thi thể của ai nằm đó, nhưng không làm sao thấy được. Nghĩ đến cánh cửa vừa đóng, Khoa bước thẳng tới xô mạnh ra. Ánh sáng lại lùa vào. Nhưng nhìn lại thì không thấy có ai cả! Khoa sửng sốt:
Sao vậy?
Anh nghĩ có thể ai đó mới tỉnh lại và muốn tránh mặt anh nên đã chạy đi. Không dám lưu lai lâu nên anh vội chạy ra cửa, nhưng một lần nữa anh bị ngã sấp. Lần này không phải vấp, mà như có ai đó kéo mạnh!
…
Định hỏi thêm về thi thể mà mình đã vấp phải trong gian nhà hoang, nhưng nhìn thái độ thật thà của A Lý, Khoa đoán là chị ta chắc cũng không biết gì, nên không hỏi. Lát sau, chính Lý lại lên tiếng:
Từ nay thầy Hai không nên đi vào mấy chỗ đó làm gì. Ở xứ này có nhiều điều mà thầy mới tới chưa thể hiểu hết đâu.
Khoa im lặng không đáp. Anh đang nhớ tới Cai Lỳ, định hỏi anh ta đâu thì chợt có tiếng của anh ta từ bên ngoài:
A Lý ơi, có thầy Khoa trong đó kêu giùm, nói thầy ra coi có một công nhân cạo mủ bị dính bẫy chết ngoài bìa rừng!
Khoa hốt hoảng chạy ra khỏi phòng định hỏi thì chẳng còn thấy anh ta đâu. A Lý nói:
Ở đây chuyện công nhân bị tai nạn, thương tích xảy ra hoài, đã có y tế săn sóc. Còn bị sập bẫy thì hơi lạ, bởi trong vườn mình đâu có ai gài bẫy?
Chị ta chạy theo Khoa ra ngoài thì càng hoảng hơn khi thấy địa điểm bị nạn của nạn nhân rất gần với khu nhà cấm. Là một nữ công nhân người thiểu số, bị trúng một cây chông dài đâm xuyên từ bụng ra sau lưng. Nhiều người đang đứng bâu quanh, ngạc nhiên hỏi:
Ai lại gài chông ở chỗ này?
Khi mọi người rút được cây chông ra khỏi người nạn nhân thì thật bất ngờ, từ trong tay cô ta rơi ra một nhánh hoa lan màu tím!
…
---------------------
☀ SUBSCRIBE YOUTUBE: https://bitly.com.vn/3uZA0
Theo dõi NGƯỜI KHĂN TRẮNG tại:
► Fanpage: https://bitly.com.vn/Pej9h
►Email liên hệ : menu.thuonghong@gmail.com
---------------------
© Bản quyền thuộc về NGƯỜI KHĂN TRẮNG
© Copyright by NGUOI KHAN TRANG ☞ Do not reup
Информация по комментариям в разработке