Liên khúc bolero dân ca trữ tình do GIAI ĐIỆU A.I sáng tác, là bức tranh mộc mạc về tình yêu quê hương và những rung động chân thành nơi miền quê sông nước. Qua ba ca khúc “Tình Quê Trong Mắt Người Yêu”, “Áo Nâu Ngày Gặp Lại” và “Mưa Dột Mái Tranh”, người nghe như được trở về với những ngày xưa cũ – nơi tình yêu nảy nở từ sự giản dị, thủy chung và nghĩa tình.
Mỗi giai điệu là một câu chuyện nhỏ về quê nhà: ánh mắt người thương bên bến sông, màu áo nâu thân quen ngày gặp lại, và mái tranh nghèo ướt mưa mà ấm áp yêu thương.
#TinhQueTrongMatNguoiYeu #BoleroDanCa #NhacTruTinhQueHuong #LienKhucBolero #LienKhucDanCa #dancanambo #danca #nhạcdânca #nhạctrữtình #quêhương #nhạcquêhương #nhacbolerotrutinh #NhạcTrữTìnhViệt #GiaiĐiệuAI
Lyric: TÌNH QUÊ TRONG MẮT NGƯỜI YÊU
Em về làng nhỏ chiều nay
Mang theo nắng gió đầy vai áo nâu
Đường quê quen dấu chân nhau
Hàng tre đứng đợi phía sau mái nhà
Trong mắt em, quê hiền hòa
Bến sông, con đò, khói bếp
Trong tim tôi, em là quê
Giản đơn mà thương đến vậy
Tình quê trong mắt người yêu
Là chiều gió nhẹ bên đê vắng người
Là câu hát cũ đầu môi
Mà nghe ấm lại cả đời xa xăm
Tình quê trong mắt người yêu
Không cần nói mấy lời sâu
Chỉ cần em đứng bên tôi
Là thấy quê nhà rất gần
Sáng lên, em bước ra vườn
Gió lay giàn bầu rụng đầy kỷ niệm
Tiếng gà gọi nắng đầu thôn
Như gọi tuổi thơ về trong mắt người
Em cười, quê bỗng dịu hơn
Bao năm bão giông lắng lại
Tôi nhìn em giữa quê mình
Thấy đời nhẹ tênh đến lạ
Tình quê trong mắt người yêu
Là bờ tre cũ thân quen
Là con đường đất buổi chiều
Mà tôi từng đi cùng em
Tình quê trong mắt người yêu
Là thương nhau rất thật thà
Giữa bao đổi thay cuộc đời
Vẫn còn nguyên một mái nhà
Nếu mai này phải xa quê
Nếu mai này phải xa quê
Xin giữ ánh nhìn hôm ấy
Để mỗi khi lòng mỏi mệt
Còn thấy quê mình trong tim
Tình quê trong mắt người yêu
Theo tôi suốt cả cuộc đời
Dẫu đi qua bao miền đất
Vẫn nhớ ánh mắt em cười
Tình quê trong mắt người yêu
Không phai theo gió thời gian
Bởi trong tim tôi từ lâu
Em đã là cả quê nhà
Chiều nghiêng qua ngõ làng xưa
Tình quê trong mắt người yêu… vẫn còn đây…
ÁO NÂU NGÀY GẶP LẠI
Chiều quê lặng lẽ gió về cuối thôn
Con đê cỏ úa bước chân mỏi mòn
Ai đi biền biệt mấy mùa xa xứ
Để áo nâu xưa bạc giữa thời gian
Bên hàng tre cũ, mái nhà đơn sơ
Lời ru của mẹ vẫn chờ vẫn đợi
Ngày xưa ta hẹn dưới hiên nhà nhỏ
Mà nay trở về, mắt ai rưng rưng
Áo nâu ngày gặp lại
Vẫn mộc mạc như quê mình
Dẫu bao năm đổi thay
Tình xưa còn nguyên vẹn
Áo nâu ngày gặp lại
Giữa bến nước, con đò
Người ơi, ta đứng lặng
Nghe tim mình gọi tên nhau
Bàn tay gầy nắm lấy kỷ niệm xưa
Bước chân quen mà lòng bỗng dưng lạ
Con đường đất vẫn còn in dấu cũ
Chỉ tuổi xuân là đã rời đi xa
Mắt ai ướt giữa chiều quê yên ả
Không nói nên lời, chỉ lặng nhìn nhau
Bao nhiêu năm, bao nhiêu bão tố
Vẫn giữ trong tim một bóng hình
Áo nâu ngày gặp lại
Giữa khói lam cuối làng
Lời thương chưa kịp nói
Mà nghe lòng rộn vang
Áo nâu ngày gặp lại
Thương mái tóc phai màu
Thôi thì xin giữ lấy
Một đời nghĩa tình sâu
Nếu mai này đời còn cách trở
Xin giữ phút giây này trong tim
Áo nâu không màu son phấn
Mà ấm hơn cả trăm lời thề
Áo nâu ngày gặp lại
Không cần nói yêu thương
Chỉ cần nhìn nhau thôi
Là đủ ấm một đời
Áo nâu ngày gặp lại
Quê hương gọi tên mình
Dẫu đi đâu, về đâu
Vẫn nhớ một màu áo nâu
Chiều quê lặng gió sau hiên
Áo nâu còn đó… lòng người còn đây…
MƯA DỘT MÁI TRANH
Mưa rơi dột mái tranh nghèo,
Đêm gió lùa lạnh thấm lưng áo.
Bếp tro hồng còn vương hơi ấm,
Có bàn tay em… che giùm giấc ngủ tôi.
Đường quê lầy lội mùa nước lớn,
Áo nâu vai sờn, gánh lúa nặng đôi vai.
Đời mình nghèo, nhưng tình sâu nặng,
Chỉ thiếu bạc tiền… chớ dư nghĩa lâu dài.
Mưa dột mái tranh, đời mình cơ cực,
Nhưng tình vợ chồng chẳng dột bao giờ.
Bát cơm sẻ nửa, chung nhau tiếng thở,
Qua cơn mưa này… nắng sẽ lên thôi.
Qua cơn mưa này… nắng sẽ lên thôi.
Tay em vá áo, miệng cười hiền hậu,
Xua đi nhọc nhằn của phận kiếp nghèo.
Giàu sang không có, chỉ còn nghĩa nặng,
Sưởi ấm đời nhau... qua cảnh gian lao.
Sáng ra nghe gà gáy trên đầu xóm,
Ai nhóm bếp hồng, khói ấm hiên sau.
Em gánh rau, ra chợ sớm,
Tôi cuốc đất đồng… mồ hôi thấm áo.
Có hôm lúa mất vì mưa bão,
Em ngồi bên tôi… chẳng nói một lời.
Lặng nghe gió thổi qua hàng cau cũ,
Thương nhau thật nhiều… chỉ biết nhìn nhau.
Mưa dột mái tranh, đời mình vất vả,
Nhưng chưa từng để ướt đẫm tình nhau.
Cơm chan nước mắm, vẫn ngon vẫn ngọt,
Bởi có tình người… chan kín yêu thương.
Mai này nếu có nhà cao cửa rộng,
Xin nhớ ngày nghèo mưa tạt hiên sau.
Ơn nghĩa năm nào nuôi nhau qua khó,
Là của cải lớn… theo suốt đời nhau.
Mưa còn rơi ngoài hiên vắng,
Nhưng trong nhà… lửa nghĩa chưa tàn.
Nghèo tiền bạc, nhưng giàu tình nghĩa,
Vậy là đủ rồi… giữa kiếp nhân gian.
Mưa dột mái tranh rồi cũng sẽ tạnh,
Đời gian nan… rồi cũng qua mau.
Chỉ mong giữ trọn tấm lòng son sắt,
Để bạc đầu còn... gọi mãi tên nhau.
Nếu ai hỏi tôi đời nghèo có khổ,
Tôi xin trả lời… chẳng có chi đâu.
Dù cho mái tranh, mưa rơi có dột,
Chỉ cần một đời… sống trọn tình sâu.
Информация по комментариям в разработке