Ngày anh đưa tôi về nhà ra mắt, tôi đã hồi hộp cả đêm. Dù biết gia cảnh anh bình thường, tôi vẫn cố gắng chuẩn bị quà chu đáo nhất, trà thượng hạng được mua từ Tây Hồ, có giá hơn chục vạn
Con ngõ nhỏ dẫn vào nhà anh khá chật hẹp, hai bên treo lủng lẳng những chậu cây cảnh đã úa lá. Cánh cửa mở ra, ánh mắt đầu tiên tôi nhận được từ mẹ anh lại không phải sự chào đón, mà là cái liếc nhìn lạnh nhạt, soi xét từ đầu đến chân
Đây là, bạn gái mà con khen mãi sao? Trông cũng được
Tôi đặt hộp quà lên bàn. Nhưng bà chỉ liếc qua rồi
Thời buổi này, mấy thứ ngoài chợ gì cũng có
Trong bữa cơm, tôi lễ phép gắp cho bà miếng cá, bà thản nhiên gạt sang bên, bảo tôi, ăn đi, trẻ thì phải ăn nhiều vào, đừng khách sáo. Nhưng khi tôi vừa động đũa, bà lại cau mày
Con gái mà ăn nhiều thế này, liệu có giữ được vóc dáng không
Từ khi sinh ra, tôi đã được sống trong nhung lụa. Người ta gọi tôi là thiên kim tiểu thư, đi đến đâu cũng có ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen ghét. Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu 1 điều: càng giàu, càng khó tìm được 1 tình cảm chân thành. Ai đến gần tôi, hoặc muốn nịnh bợ gia thế nhà họ Lâm, hoặc coi tôi là kẻ sống để khoe mẽ
Vậy nên, khi bước chân vào cổng trường đại học, tôi chọn cho mình 1 cuộc sống bình thường. Tôi không khoác lên người những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền, cũng không để tài xế riêng đưa đón. Tôi thuê 1 căn phòng nhỏ gần trường, sáng sớm chen chúc trên chuyến xe buýt đông nghẹt, ăn cơm căn tin như bao sinh viên khác. Mái tóc dài thả tự nhiên, chiếc áo sơ mi trắng giản dị, tôi muốn người ta thấy tôi như 1 cô gái bình thường, không hơn không kém
Thời gian đầu, cũng có vài người tò mò, nhưng rồi chẳng ai còn để ý đến tôi nữa. Chính trong khoảng bình lặng ấy, tôi gặp anh. Anh không giàu, gia cảnh chỉ ở mức trung bình, nhưng ánh mắt anh sáng và tràn đầy nghị lực. Không toan tính, không vụ lợi. Với anh chỉ đơn giản là 1 cốc trà sữa, 1 chiếc kẹp tóc nhỏ hay là củ khoai nướng bên đường, không có những bữa ăn đắt đỏ trong nhà hàng sang trọng, không những món đồ đắt tiền xa xỉ, cùng nhau lê la mấy cái quán ăn lụp xụp. Những điều đơn giản ấy lại khiến trái tim tôi rung động
Có lần, tôi bị ốm giữa buổi học. Bạn bè réo tên anh, anh không ngại ngần chạy tới, ân cần đưa tôi ra bệnh xá, đợi đến khi tôi truyền xong chai nước biển mới yên tâm rời đi. Ánh mắt lo lắng của anh hôm ấy khắc sâu trong lòng tôi. Tôi đã nghĩ, có lẽ tình yêu thật sự mình tìm kiếm bao năm cuối cùng cũng xuất hiện
Từ đó, tôi bắt đầu mở lòng. Tôi tặng anh những món nhỏ khi là chiếc áo sơ mi, lúc là đôi giày loại bình dân, anh cười và đón nhận, anh là học bá của trường nhưng chẳng hề kiêu căng, anh sẵn sàng dạy thêm cho tôi cả buổi. Tôi cười vì lần đầu trong đời được sống mà không gắn với 2 chữ thiên kim. Trong thế giới nhỏ bé ấy, tôi chỉ là 1 cô gái tên Lâm An, và anh là người con trai khiến tôi tin rằng hạnh phúc giản đơn cũng đáng để đánh đổi mọi thứ
Nhưng tôi đâu ngờ, phía sau những ngọt ngào ấy lại là 1 chuỗi ngày đầy cay đắng đang chờ đợi
Anh tên Trần Minh. Hiền lành, đơn giản và bình dị, khác hẳn những gương mặt con nhà quyền quý mà tôi từng gặp trong các buổi tiệc sang trọng. Anh chỉ còn mẹ, 1 phụ nữ bình thường 1 mình nuôi anh khôn lớn, không hào quang vây quanh, anh chỉ là 1 chàng trai mang nụ cười ấm áp và đôi tay đầy vết chai sần vì đi làm thêm ngoài giờ
Có hôm, tôi và anh ngồi trong quán cà phê nhỏ ven đường. Bên ngoài mưa rơi lách tách, anh chìa chiếc ví rỗng ra cho tôi xem, giọng điệu nửa đùa nửa thật
Lâm An, cậu đừng để ốm đấy, tớ không có tiền mua thuốc nhiều đâu
Информация по комментариям в разработке