Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn; chúng bắt ông vác thập giá của Người. 33Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, 34chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. 35Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau. 36Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.
37Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.” 38Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.
39Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu 40vừa nói : “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !” 41Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói : 42“Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền ! 43Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn ! Vì hắn đã nói : Ta là Con Thiên Chúa !” 44Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.
45Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. 46Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa là “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?” 47Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói “Hắn ta gọi ông Ê-li-a !” 48Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống . 49Còn những người khác lại bảo : “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !” 50Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.
51Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ. 52Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. 53Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người. 54Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói : “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”
55Ở đó, cũng có nhiều người phụ nữ đứng nhìn từ đàng xa. Các bà này đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê để giúp đỡ Người. 56Trong số đó, có bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê và Giô-xếp, và bà mẹ các con ông Dê-bê-đê. (Mt 27,32-56)
Lính bắt ông Si-mon vác thập giá của Người, chẳng phải vì chúng tử tế, nhân đạo gì đâu, chỉ vì chúng đã đánh người thỏa thích, từ đầu đến chân thịt da nát tan
Chúng cho người uống rượu pha mật đắng, nghe như thuốc giảm đau, nhưng người nhấp một chút mà không uống, như để cảm thấu hết nỗi đau của phận người.
Chúng lột áo sống Người rồi đóng đinh Người vào thập giá. Áo sống của người là phần thưởng cho toán lính thi hành việc đóng đinh. Chúng hí hửng chia nhau trước mặt Người đang trần truồng quằn quại trên thập giá. Rồi thản nhiên ngồi canh cho tới khi Người tắt thở.
Sự chế giễu lúc đánh đòn tiếp tục trong bản án treo trên thập giá và vị trí của người giữa hai tên cướp cùng bị đóng đinh ở hai cây thập giá hai bên, như thể người là tướng cướp.
Nơi đóng đinh là một nơi cao gần lối ra vào thành phố, kẻ qua người lại tấp nập trong dịp đại lễ, họ dừng chân nhìn lên, chẳng chút thương hại mà còn lắc đầu nhục mạ, thách đố: “Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào!” Nhớ ngày Người chịu phép rửa ở sông Gio-đan, tiếng từ trời vọng xuống: “Đây là Con Yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 17). Liền sau đó thì “tên cám dỗ” xúi Người thử xem lời ấy có đúng không: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi!… đứng trên nóc Đền Thờ mà gieo mình xuống đi!” (Mt 4, 3-6). Hôm nay thì không phải “tên cám dỗ” mà những kẻ từng nghe hoặc nghe lóm… đem ra nhục mạ nhạo cười. Những người lãnh đạo ở Giê-ru-sa-lem đã chủ mưu giết Người cũng đắc thắng hả hê, hòa điệu với kẻ qua người lại mà nhục mạ, chế giễu.
Cả hai tên cướp bị đóng đinh hai bên cũng song ca hai bên tai Người, hòa với dàn đồng ca hai bè đứng bên dưới. Chúa bị bao vây, chìm ngập trong những âm thanh của nhạo cười khiêu khích trong khi lồng ngực đang bị sức nặng của toàn thân ép lại, khó thở.
Chỉ có trời đất như đồng cảm, sập bóng tối xuống giữa trưa, như muốn che thân thể Người đang trần truồng trên thập giá. Nhưng bóng tối như dày đặc thêm trong lòng Người khiên Người thốt lên lời cầu nguyện bi thảm nhất mà câu mở đầu thánh vịnh 21/22 dạy: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”
Nhưng Thiên Chúa như lặng im. Những kẻ đứng chế giễu thì xuyên tạc để nhạo cười. Có kẻ tốt bụng “chạy đi lấy miếng bọt biển thấm đầy dấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống”, nhưng những kẻ độc ác lại bảo “khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không?”. Phần Đức Giê-su, đau khổ đã đến cùng mức: “Bị suy nhược, nát tan, kiệt sức – Tim thét gào thì miệng phải rống lên” (Tv 37/38,9). “Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.”
Информация по комментариям в разработке