ĐÒ THƯƠNG BẾN NHỚ
Sáng tác: Huỳnh Khải (070425)
Điệu: Vọng cổ, 1 - 2; 5 – 6 (Hoài tình, Lý Tầm quân,
Trăng thu dạ khúc, Sâm thương).
(Thơ)
Đêm xuân trăng khuất sao mờ,
Đò thương bến nhớ còn chờ vầng thơ.
Bên bờ tiếng vạc bơ vơ,
Bình yên chốn ấy, tôi giờ còn mơ.
(Ca Vọng cổ, câu 1)
Chốn bình yên mãi còn yên bình với con đò xưa
bên dòng sông mênh mông nỗi nhớ.
Nhớ khu vườn xinh, nhớ bếp lửa hồng yêu thương
nồng đượm thương yêu chang chứa đôi bờ. (H1)
Bến nhớ vẫn xanh trong, dù giông tố mịt mờ. (H2)
(Ca Hoài tình, câu 1)
Nhớ chiều nào (ai,) - chợt sang (sông),
về phố mơ. Lòng tôi ngẩn (ngơ)
sông xưa, gọi chung con (đò).
nỗi nhớ mong (chờ.)
Mình tay trong (tay.)
Chung mơ hồng tơ, thuở ấu (thơ.)
(Về Vọng cổ, nhịp 28)
Bên dòng sông, mênh mông nỗi nhớ,
Bến đợi đời đời, mãi đợi chờ muôn thuở. (Cống SL)
(Chừa 4 nhịp. Ca Lý Tầm quân)
Trên con đò, bên sông chờ câu thơ -
Nước trong mãi trôi ơ hờ -
Bờ bến bơ vơ, nhớ càng thêm nhớ -
Đò luống xơ rơ, vẫn mơ duyên nợ -
Bên sông chờ câu thơ
Con sông dài lửng lơ.
(Ca Vọng cổ, câu 2. Nhịp 12)
Sông dài, cá lội vất vơ,
Phải duyên phải nợ, hồng tơ tôi mãi chờ. (H1)
Dù bến đục hay trong, trăng sáng hay mờ. (H2)
Nước mặn nước xanh, hay nước phèn nước lợ,
Dù bến cũ bụi bờ, phủ rễ má dây mơ. (SL)
Đò xưa vẫn cắm sào, trong bảng lảng bâng quơ.
Mặc cho sương sa, tuyết phủ mắt mờ.
Hoàng hôn dần tàn, nhạn lả cánh bơ vơ,
Lữ khách vẫn mịch mờ, nên vắng bặt vầng thơ. (SL)
————————————
(Ca Trăng thu dạ khúc)
Bến–nước sông lơ thơ luôn chờ đò mơ ghé bến thơ –
Chốn xưa đôi bờ. – Xuân thu đợi chờ -
Cùng nhau nhắc nhở, thuở ấu thơ –
Nhắc câu duyên nợ ngày xưa vẩn vơ –
Xin nhờ Ông Tơ – xóa bao hững hờ -
Kết đôi duyên nợ đò quê hương thôi lửng lơ./
(Vô Vọng cổ, câu 5)
Để xuân năm nay tay trong tay mình dắt nhau về quê
thăm ngoại, qua thảm lúa vàng mơ gợi bao nỗi nhớ.
Chiếc cầu tre lắt lẻo năm xưa, nay thay bằng cây cầu mới,
dòng sông lơ thơ in dáng ngoại mong chờ. (H1)
Ngắm lục bình tím mộng mơ, trôi nổi vật vờ. (H2)
Đò quê hương, chở thương chở nhớ,
Chở cả xuân về, với ý nhạc tình thơ. (SL)
Ai biết không ai, đã qua thoáng ngẩn ngơ,
Bên bờ hạnh phúc, mình nợ mình căn nợ.
Ai thấy không ai, tơ hồng không vô cớ,
Lơ đãng bâng quơ, trên sóng nước đôi bờ. (Xề SL)
(Chừa 4 nhịp.. Ca Sâm thương)
Xuân diết da câu thơ
Đò xưa – chia đôi nhung nhớ
Quê mới xinh như thơ
Về đây – mình xây ước mơ
Thời đôi mình tuổi thơ
Trò tân hôn mắt ai mập mờ
Giờ bến chờ bơ vơ
Mà đêm xuân những luôn lượn lờ./
(Về Vọng cổ, câu 6, nhịp 20)
Ngắm cầu, mà đò luống ngẩn ngơ
Đò thương bến nhớ, lối qua chưa mờ. (Xề SL)
Bên bờ văng vẳng “Hò hơ”,
Nông thôn ngày mới, lúa chờ vàng mơ.
Chờ ai, dừng gót lượn lờ,
Đò thương bến nhớ, cho vần vầng thơ./.
Информация по комментариям в разработке