MÔ TẢ
Trong Video này, chúng ta cùng nhau đi tiếp hành trình đọc – nghe – soi chiếu Kinh Pháp Cú, qua các câu kệ từ kệ 17 đến kệ 38.
Nếu 16 câu kệ đầu tiên giúp chúng ta thấy rõ một điều rất căn bản:
tâm là gốc của mọi khổ đau và an lạc,
thì từ kệ 17 trở đi, Đức Phật đi thẳng hơn, sâu hơn, và cũng thật hơn:
– vì sao con người thường tự làm mình khổ mà không hay,
– thế nào là làm lành – làm ác không phải bằng hình thức, mà bằng cái thấy,
– phóng dật là gì, và vì sao sống mà không có mặt lại được gọi là “đã chết”,
– thế nào là người trí, không như một danh xưng, mà như những khoảnh khắc tỉnh thức trong đời sống,
– và làm sao tâm tự trói mình – rồi cũng chính tâm, tự mở.
Đây không phải là một bài giảng.
Không phải để học thuộc.
Không phải để trở nên tốt hơn.
Đây là một bài đọc thiền:
đọc chậm, nghe sâu,
và để từng câu kệ soi lại chính đời sống của chúng ta: những lựa chọn rất quen,
những phản ứng rất nhanh,
và những nỗi khổ âm thầm lặp lại mỗi ngày.
Chúng tôi xin được cúi đầu tri ân Đức Phật,
tri ân Kinh Pháp Cú,
tri ân Hòa thượng Thích Minh Châu với bản dịch tiếng Việt trong sáng, mạch lạc,
và tri ân Cư sĩ Pháp Minh với bộ Chú Giải Kinh Pháp Cú, đã giúp người đọc hiểu rõ hơn bối cảnh, nhân duyên và chiều sâu của từng câu kệ.
Và sau cùng, xin tri ân quý vị –
những thính giả đã dành thời gian ngồi lại,
để nhìn lại chính mình,
trong im lặng.
Nếu trong quá trình lắng nghe,
quý vị có bất kỳ thắc mắc, nghi ngờ, hay một chỗ nào đó chưa thông suốt,
xin hãy để lại vài dòng.
Chúng ta sẽ cùng nhau soi tiếp,
bằng các bộ kinh Nikāya,
bằng những luận giải đáng tin cậy,
và bằng chính đời sống đang thở này.
#KinhPhapCu #PhatPhap #ThienPhatGiao #SongTinhThuc #ChanhNiem #TuTap #PhatHoc #PhatGiaoNguyenThuy #Nikaya #TinhThuc #TriTue #TrangKinhTrangSach
Информация по комментариям в разработке