Trời Cali vào mùa đông lạnh buốt thấu xương, cái lạnh không giống như ở Đà Lạt hay miền Bắc Việt Nam mà nó khô khốc và len lỏi qua từng khe cửa gỗ của căn nhà thuê nhỏ hẹp tại thành phố Westminster. Chiếc đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường vang lên những tiếng tít tít khô khốc vào lúc bốn giờ sáng. Tôi nằm yên, mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí đã tỉnh táo từ lâu. Tôi tự hỏi tại sao bản thân lại chọn con đường này, tại sao lại rời bỏ căn nhà khang trang ở Long An để sang đây chui rúc trong căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông.
Bên cạnh tôi, Mai vẫn đang ngủ say, hơi thở của cô ấy nặng nề vì những ca làm việc kéo dài mười hai tiếng tại tiệm nail. Tôi khẽ khàng ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động để vợ có thêm vài phút nghỉ ngơi quý giá. Bước chân tôi chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, một cảm giác tê tái chạy dọc sống lưng. Tôi đi vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương. Người đàn ông trong gương có mái tóc đã bạc đi nhiều, đôi mắt trũng sâu và làn da sạm đi vì thiếu ngủ. Đây không phải là ông chủ Lâm hào sảng ngày nào thường hay bao bạn bè nhậu nhẹt mỗi cuối tuần. Đây chỉ là Lâm, một người đi cày tại Mỹ, một con ốc vít nhỏ bé trong hệ thống khổng lồ của xứ sở cờ hoa.
Tôi bước xuống bếp, bật chiếc ấm đun nước điện. Tiếng nước sôi ùng ục là âm thanh duy nhất phá tan sự yên lặng của buổi sớm. Tôi pha một ly cà phê hòa tan loại rẻ tiền mua ở siêu thị Costco. Vị đắng của cà phê hòa cùng vị chát của cuộc đời khiến tôi tỉnh người hơn một chút. Trên mặt bàn ăn là một xấp giấy tờ mà người ta vẫn hay gọi là tiền bill. Tiền thuê nhà hai ngàn năm trăm đô la, tiền bảo hiểm xe bốn trăm đô la, tiền điện nước, tiền điện thoại, và cả tiền nợ thẻ tín dụng mà chúng tôi đã lỡ tiêu xài quá tay trong mấy tháng đầu mới sang. Tổng cộng lại, mỗi tháng chúng tôi cần ít nhất sáu ngàn đô la chỉ để duy trì sự tồn tại cơ bản nhất.
Tôi cầm tờ hóa đơn tiền điện lên, ngón tay run nhẹ khi thấy con số tăng vọt so với tháng trước. Tôi thầm nghĩ, có lẽ tối nay tôi phải dặn Mai và các con bớt dùng máy sưởi lại, dù cái lạnh có thể làm chúng tôi thức giấc giữa đêm. Ở Mỹ này, mỗi một phút bạn thở, mỗi một bước bạn đi đều gắn liền với những con số. Người ta nói Mỹ là thiên đường, nhưng có lẽ họ quên nói rằng thiên đường này chỉ dành cho những ai có rất nhiều tiền hoặc những người chấp nhận bán linh hồn cho công việc.
Tôi nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống mặt đường vắng lặng. Một lát nữa thôi, dòng người sẽ đổ ra đường cao tốc để đi đến các hãng xưởng. Họ cũng giống như tôi, mang theo những ước mơ đổi đời nhưng thực tế lại bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền. Tôi nhớ về những ngày ở Việt Nam, giờ này có lẽ tôi đang chuẩn bị ra quán cà phê cóc đầu ngõ, ngồi tán dóc với mấy anh bạn về tình hình kinh doanh, về mấy trận bóng đá tối qua. Cuộc sống lúc đó dù không giàu sang tột đỉnh nhưng tâm hồn tôi bình yên. Còn bây giờ, sự bình yên đó là một thứ xa xỉ phẩm mà tôi không bao giờ mua nổi bằng đồng lương làm mướn.
Tôi chuẩn bị hộp cơm trưa, chỉ có một ít cơm trắng và thức ăn thừa từ tối qua. Ở Mỹ, việc đi ăn ngoài là một điều xa xỉ nếu bạn không muốn nhìn thấy tài khoản ngân hàng của mình cạn kiệt nhanh chóng. Tôi mặc chiếc áo khoác dày, quàng thêm chiếc khăn len mà mẹ tôi đã đan cho trước khi tôi đi Mỹ. Cảm giác ấm áp từ chiếc khăn khiến tôi mủi lòng. Tôi tự hỏi liệu mẹ ở quê nhà có biết rằng đứa con trai từng là niềm tự hào của bà nay đang phải vật lộn từng ngày để kiếm từng đồng đô la lẻ. Trong những cuộc gọi về nhà, tôi luôn nói rằng mình ổn, cuộc sống bên này tốt lắm, không khí trong lành và đường sá rộng thênh thang. Tôi giấu đi những giọt nước mắt, giấu đi nỗi nhục nhã khi bị tay quản lý người Mỹ la mắng vì làm việc chậm chạp.
Tôi bước ra xe, chiếc Toyota cũ kỹ đời hai ngàn lẻ mười lăm rên rỉ khi tôi vặn chìa khóa. Khói trắng từ ống xả bay lên trong không khí lạnh. Tôi bắt đầu hành trình đến hãng xưởng, nơi tôi sẽ đứng liên tục trong tám tiếng đồng hồ để đóng gói những hộp thực phẩm. Trên đường đi, tôi bật đài radio tiếng Việt, nghe những bản nhạc vàng buồn bã. Những giai điệu đó như xoáy sâu vào nỗi lòng của những người viễn xứ. Tôi thấy những chiếc xe sang trọng chạy lướt qua mình, những chiếc Tesla, những chiếc Lexus bóng loáng. Tôi băn khoăn liệu chủ nhân của những chiếc xe đó có đang hạnh phúc, hay họ cũng đang gánh trên vai những khoản nợ khổng lồ giống như tôi.
Информация по комментариям в разработке