#phongthuy #loiphatday #canhthan1980
Đức Phật Tiết Lộ Sự Thật: Canh Thân 1980 Số Khổ Gánh Nặng Một Đời, Khổ Tận Cam Lai Về Già Rất Giàu
Thiên cơ tiết lộ cuộc đời canh thân 1980, phận đời đôi khi bạc bẻo lắm, một đời trân chuyên phước báo ẩn mình, hậu giận chắc chắn có phúc dày giàu sang sung sướng như tiên tiền nhiều như nước, phú túc đủ đầy.
Kính gửi quý anh chị tuổi Canh Thân. Có bao giờ khi đọc Tây Du Ký, anh chị chợt nghĩ rằng cái đoạn bị trấn áp dài dằng dặc ấy không chỉ là trừng phạt, mà là một cách buộc Tôn Ngộ Không phải sống chậm lại để ngẫm, để ngộ, để tỉnh, để nhìn thẳng vào chính mình hay không. Không phải để hoàn cảnh dẫn dắt, không phải để cơn nóng kéo đi, mà là để học cách đứng yên, thở sâu, và nghe cho rõ tiếng nói bên trong. Bởi đôi khi trời không lấy của ta thứ gì, trời chỉ lấy đi tốc độ, lấy đi sự hấp tấp, để ta thôi chạy, thôi lao, thôi làm mọi thứ bằng bản năng mà quên mất rằng đời người vốn cần một khoảng lặng.
Nhưng dĩ nhiên, với tính cách Tôn Ngộ Không, hắn đâu có dễ chịu yên. Vẫn rực lửa, vẫn hiếu thắng, vẫn muốn chứng tỏ với thiên địa, với đất trời, với thần Phật. Còn Canh Thân thì sao? Những đoạn khó vừa rồi trong đời anh chị, có phải cũng là một đoạn đời bắt anh chị sống chậm lại hay không. Anh chị đã trải được gì. Anh chị đã hiểu được gì. Anh chị đã nhìn thấy điều gì trong chính con người mình, trong cái cách mình thương, cách mình gồng, cách mình chịu, cách mình im lặng. Có những bài học đời không nói bằng chữ, đời chỉ nói bằng va vấp. Và có những câu trả lời không nằm ngoài kia, nó nằm ở những lần anh chị lặng người đi, nhìn lại mình, tự hỏi mình, rồi tự ngấm, tự thấm về mệnh số của bản thân.
Tôi thật lòng không nghĩ có mấy người làm được cái sự “ngẫm” và cái sự “chậm” này. Vì bản tính trời sinh của Canh Thân là nhanh, là mạnh, là muốn xử lý cho xong, là muốn gỡ cho kịp, là muốn thắng cho bằng được. Thành thử nhiều anh chị vẫn loay hoay trong vòng xoáy: càng vội càng sai, càng cố càng đổ, càng giành càng mệt, càng ôm càng nặng. Bận ngược xuôi, bận bon chen, bận đấu với đời, mà quên mất có những thứ không phải đánh là thắng, không phải cứng là qua, không phải gồng là yên. Thế rồi mệt thành quen, chịu thành nếp, mạnh thành vỏ bọc, còn bên trong thì có những lúc chỉ muốn được thả xuống một chút thôi, được ai đó hiểu cho một chút thôi.
Nhưng cũng có một số ít, vẫn là Canh Thân, vẫn cái khí đó, vẫn cái lòng đó, vẫn cái bản lĩnh đó, chỉ khác một điều: họ biết dừng. Họ biết lùi. Họ biết nhìn. Họ biết quan sát và biết tự soi. Và khi một người Canh Thân bắt đầu biết ngẫm, thì cái người thông thái trong họ mới thức dậy. Khi ấy đời lại mở ra một hướng khác. Không phải hết khổ ngay lập tức, nhưng khổ bớt vô nghĩa. Không phải giàu sang rơi xuống liền, nhưng đường đi bắt đầu có ánh sáng. Bởi vì muốn thoát khỏi những đoạn khó trong cuộc đời, Canh Thân không cần thắng thêm ai, Canh Thân cần thắng cái vội trong chính mình. Chậm lại một nhịp, lùi lại một bước, mở to mắt ra mà nhìn, mà quan sát, mà nghe cho rõ cái gì là thật sự quan trọng. Chứ càng cố thắng, càng cố giành, càng cố “xử lý cho xong”, nhiều việc lại càng dễ đổ bể, càng dễ sai dây chuyền, càng dễ mất cả sức lẫn phúc.
Anh chị đã đi qua hơn nửa kiếp, đã trải không ít sóng gió, mang bản mệnh như thạch lựu, cứng cáp bên ngoài mà bên trong lại là thứ chín muồi bởi nắng gió. Tử vi nói mỗi người sinh ra mang theo một lá số, là sự kết hợp của thiên thời, địa lợi, nhân duyên, rồi từ đó định hình nên hành trình. Nhưng dù lá số khác nhau thế nào, có một điều giống nhau giữa tất cả chúng ta: ai cũng có nỗi khổ của riêng mình. Có cái khổ hiện rõ thành nước mắt, thành tiếng thở dài. Cũng có cái khổ âm thầm, lặng lẽ giấu kín suốt bao năm trong tim, không nói thành lời, vì nói ra sợ người khác lo, sợ người khác coi thường, sợ làm phiền, sợ mang tiếng yếu.
Информация по комментариям в разработке