“Cánh Bèo Lưu Lạc” là tuyển tập 3 ca khúc dân ca trữ tình mới nhất do GIAI ĐIỆU A.I sáng tác, mang âm hưởng miền sông nước, chất chứa nỗi niềm xa xứ, tình quê và những mối duyên dang dở.
🌾 Danh sách ca khúc trong VOL.12:
CÁNH BÈO LƯU LẠC – Phận người như cánh bèo trôi giữa dòng đời, yêu nhau say đắm cũng đành lỗi hẹn.
TRẢ LẠI CÂU HÒ DƯỚI ÁNH TRĂNG – Khi duyên tình không trọn, chỉ còn tiếng hò vọng lại giữa đêm trăng quê.
DÒNG SÔNG CHIA HAI NGẢ – Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng người mỗi kẻ một phương… thương nhớ biết gửi về đâu?
Liên khúc là bản hòa quyện của những giai điệu mộc mạc, da diết, đậm chất dân ca Nam Bộ – nơi câu vọng cổ, tiếng hò, nhịp mái chèo và bến nước quê nhà hòa vào nhau thành miền ký ức không thể phai.
Nếu bạn yêu những bản nhạc trữ tình quê hương, yêu miền sông nước và những câu chuyện tình thấm đẫm nghĩa tình… hãy lắng nghe và cảm nhận.
🎧 Đừng quên LIKE – CHIA SẺ – ĐĂNG KÝ kênh để ủng hộ GIAI ĐIỆU A.I tiếp tục sáng tác
#CanhBeoLuuLac #LienKhucDanCa #NhacDanCaTruTinh #NhacQueHuong #NhacMienTay #GiaiDieuAI #DanCaNamBo #NhạcTrữTìnhViệt #danca #nhạcdânca #nhạctrữtình
Lyric: CÁNH BÈO LƯU LẠC
Chiều nay ra đứng, bên bờ sông vắng xa
Nhìn cánh bèo nhỏ, trôi dạt tận phương nào
Không người chèo chống, không bến bờ dừng chân
Cứ mãi quay cuồng... theo con nước thủy triều.
Đời người con gái, như là cánh bèo trôi
Mười hai bến nước, biết bến nào đục trong?
Lời thề năm ấy, nay trả lại cho anh
Em bước theo chồng... trong nước mắt nhạt nhòa.
Bèo dạt về đâu? Giữa dòng đời bão nổi
Bèo dạt về đâu? Khi tình đã phôi pha
Bỏ lại sau lưng, những kỷ niệm êm đềm
Những buổi trưa hè... hai đứa hái hoa điên điển.
Giờ còn mình anh, ôm nỗi sầu lẻ bóng
Trách phận nghèo hèn, nên lỡ chuyến đò ngang
Cánh bèo lưu lạc, biết có còn ngày mai?
Hay mãi xa rời... như tình nghĩa đôi ta.
Dòng sông vẫn chảy, bèo vẫn cứ dạt trôi
Tiếng bìm bịp gọi, nghe nhói ở trong lòng
Cầu chúc cho em, nơi xứ lạ giàu sang
Quên hết chuyện buồn... phận nhỏ cánh bèo trôi.
TRẢ LẠI CÂU HÒ DƯỚI ÁNH TRĂNG
Trăng lên cao, soi bóng đôi mình dưới bến
Câu hò ân tình, em hát tặng riêng anh
Mà nay sao em, nỡ cất bước cho đành
Bỏ lại ánh trăng... buồn tênh bên dòng nước.
Người ta sang ngang, bằng xe hoa đỏ thắm
Anh đứng ngậm ngùi, ôm kỷ niệm ngày xưa
Câu hò trên sông, nay đã hóa dư thừa
Em trả lại anh... giữa đêm buồn quạnh quẽ.
Trả lại cho anh! Câu hò xưa em hát
Trả lại cho anh! Lời thề dưới ánh trăng thanh
Em theo người ta, quên hết nghĩa tình sâu
Quên cả bến phà, quên nhịp cầu tre nhỏ.
Ánh trăng đêm nay, sao buồn như mắt lệ?
Câu hò xa vời, ai hát nghe xót xa
Người đã quên rồi, kỷ niệm của đôi ta
Giờ trả lại anh... một vầng trăng lẻ bóng.
Thôi em đi đi, về bên người ta đó
Gác nhỏ đêm này, anh gói ghém niềm đau
Câu hò năm xưa, giờ chìm dưới vực sâu
Ánh trăng tàn rồi... tình mình cũng tan mau.
DÒNG SÔNG CHIA HAI NGẢ
Em đi rồi bỏ lại bên sông xưa
Con nước dòng buồn bã chảy chiều mưa
Lời thề xưa theo lục bình trôi mất
Dòng sông này giờ đã rẽ đôi bờ
Anh đứng đây nhìn hụt bóng con tàu
Tim thắt lại nghẹn đắng nỗi niềm đau
Người sang ngang vui tình bên xứ lạ
Bỏ mặc tình anh trắng cả mái đầu
Ôi dòng sông sâu sao giờ chia hai ngả
Như tình đôi ta chia cách nẻo xa vời
Em chọn lầu sang em chọn nhung gấm lụa
Bỏ bến phà nghèo bỏ lại một người dưng
Nước chảy xuôi dòng sao lòng người đổi hướng
Câu hò ân tình giờ thành tiếng thở dài
Sông lở sông bồi sao tình mình chỉ lở
Chia cách muôn đời hai ngả biệt ly nhau
Thôi hết rồi mộng ước thuở chung đôi
Con sáo sang sông sáo đã sổ lồng rồi
Dòng sông xưa nay lặng tờ con nước
Chỉ còn mình anh lẻ bóng bên đời
Информация по комментариям в разработке