#nguoikhantrang #phimma #bongnguoiduoitrang #truyenma #macothat #nkt #truyentamlinh #anhtrang #honma
…Cái hồ Lắc này có tiếng là rộng nhất vùng núi cao này, nhất là về đêm, nó đẹp đến nao lòng. Bởi vậy vừa ra đến chỗ nước sâu là Luận thích thú, buông chèo, ngồi nhìn suốt chiều dài hồ, rồi nhìn hai bên. Đêm nay lại có trăng, nên cảnh vật dần dần hiện ra như một lời mời gọi, mặc sức quyến rũ bất cứ ai được diễm phúc ngắm nhìn nó…
Luận chép miệng:
Cảnh đẹp thế này…
Ý anh chàng có lẽ muốn nói: «Cảnh đẹp thế này mà tiếc rằng không có ai bầu bạn…» Nhưng chợt ngừng ngang dòng tư tưởng, bởi vừa lúc đó anh thoáng nghe có tiếng ai hát từ rất xa. Giọng hát lạ, không rõ lắm, nhưng có lẽ do hồ thoáng, gió lộng, nên nó vọng tới chỗ Luận rất nhanh và anh nhận ra ngay đó là giọng của một cô gái!
Ai mà ra hồ vào giờ này?
Luận nghĩ tới một cô gái nào đó ở một làng ven hồ, có lẽ bị ánh trăng mê hoặc nên mới dám ra hồ vào lúc trời tối như thế này. Hoặc có thể đó là một ngư dân, hay một người sống trên thuyền như anh từng nghe thấy trên vài con sông lớn vùng sông nước miền Tây quê anh. Kể cũng thơ mộng, Luận nghĩ, phải chi mình cũng có được một con thuyền để lênh đênh trên sông nước như thế. Có lẽ như vậy anh sẽ mau quên được mọi nỗi buồn phiền, xua nhanh được những hình ảnh không còn muốn nhớ mà nó cứ ám ảnh đầu óc hoài…
Thuyền trăng… thuyền trăng… Gió đêm… gió đêm… mênh mang mênh mang…
Tiếng hát chợt rõ như người hát đứng ngay bên cạnh, khiến Luận giật mình nhìn quanh, tìm kiếm…
Nhưng tuyệt nhiên không có ai, cũng chẳng thấy con thuyền nào… Trăng sáng hơn, gió mạnh thêm, nên tầm mắt Luận có thể nhìn thấy rõ rặng cây tít bên kia hồ, anh lẩm bẩm:
Đâu có ai..
Cố nhìn kỹ hơn một lúc nữa, vẫn chẳng thấy gì, Luận đang định cho thuyền trở lại gần bờ hơn, vì nãy giờ mãi mê nghe hát anh để con thuyền trôi ra hơi xa. Vừa khi ấy tiếng hát lại cất lên. Lần này giọng hát ngọt ngào hơn, rõ ràng hơn… Lời hát là một bài ca lạ, tuy nhiên với Luận thì anh cảm giác như người hát đang hát cho mình nghe. Âm thanh như xoáy vào con tim đang loạn nhịp của Luận, trong phút chốc anh bỗng như bị mê hoặc, bị cuốn hút vào. Luận buông hẳn tay chèo, mặc cho con thuyền trôi nhè nhẹ theo nơi phát ra tiếng hát…
Và rồi như một giấc mơ, một con thuyền nhỏ vừa hiện ra dưới ánh trăng, ở cách chỗ Luận không xa. Mà hình như nó đang tiến về phía Luận… Anh chàng trong phút chốc bỗng đờ người ra, há hốc mồm như muốn nuốt từng âm thanh đó vào. Nếu muốn tả sự mê đắm, thì hình ảnh của Luận lúc này thật chính xác!
Có lẽ gió đã giúp cho Luận trong cuộc gặp ngẫu nhiên này, bởi chiếc thuyền của anh không chèo mà nó vẫn cứ trồi càng lúc càng gần hơn. Gần đến Luận thấy rõ, người đang nhẹ đẩy mái chèo bên ghe kia là một cô gái mặc chiếc áo màu tím nhạt, mái tóc đang xõa dài tung theo gió. Nàng vừa chèo thuyền vừa cất tiếng hát, nên hầu như không nhìn thấy chiếc thuyền trước mắt mình và… mũi thuyền của cô ta đâm thẳng vào giữa thuyền của Luận, khiến anh phải vội lách sang bên. Nhưng cũng không tránh được, hai chiếc thuyền chạm nhẹ vào nhau, Luận hơi mất thăng bằng, lảo đảo. Nhờ bám trước vào be xuồng nên Luận vẫn ngồi vững, tuy nhiên khi ngẩng lên, anh hoảng hốt kêu khẽ:
Cô ấy…
Không còn nhìn thấy cô gái trên xuồng, Luận đưa mắt nhìn xuống nước khắp chung quanh, mặt nước ngoài những gợn sóng do hai chiếc xuồng tạo ra thì không hề có bất cứ biểu hiện gì của một người vừa té xuống.
Cô gì ơi!
Luận gọi liền mấy tiếng lớn, nhưng mặt hồ rộng và lộng gió đã nhanh chóng khiến âm thanh của tiếng gọi mất hút.
Trời ơi, làm sao bây giờ!
Luận vốn bơi lội giỏi, nên phút nguy cấp ấy anh có dịp ứng dụng tài của mình. Sau khi lột quần áo ngoài, Luận phóng thẳng xuống hồ, nghĩ rằng với tài lặn giỏi như mình, dù cô nàng có chìm đi nữa thì anh vẫn có thể vớt được. Vậy mà hơn mười phút sau Luận chẳng gặp gì dưới nước. Vừa trồi lên Luận đã quá đỗi ngạc nhiên khi không còn thấy chiếc xuồng của cô gái đâu nữa? Anh leo lên xuồng mình và cất tiếng gọi lần nữa:
Cô ơi!
Đáp lại tiếng gọi của Luận chỉ có vài tiếng chim bay qua hồ ban đêm. Luận thở phào khi nghĩ đến vừa rồi cô nàng có lẽ đã bị mất thăng bằng, có bị té, nhưng đã bám được be xuồng và đã nhanh chóng leo lên lúc Luận nhảy xuống nước. Nhưng dù sao cô ta cũng hơi vô tình, đã biến đi vội mà chẳng một lời nào với người đã vì mình mà lao xuống hồ giữa đêm khuya.
Rùng mình vì lạnh, Luận thẩn thờ một lúc rồi bơi xuồng trở vô bờ. Anh tự nhủ:
Mình sẽ trở ra lần nữa!
Lúc cập xuồng vào bến Luận mới chợt nhận ra bộ quần áo mình thay ra lúc nãy đã biến mất! Anh chặc lưỡi:
Chẳng lẽ…
---------------------
☀ SUBSCRIBE YOUTUBE: https://bitly.com.vn/3uZA0
Theo dõi NGƯỜI KHĂN TRẮNG tại:
► Fanpage: https://bitly.com.vn/Pej9h
►Email liên hệ : menu.thuonghong@gmail.com
---------------------
© Bản quyền thuộc về NGƯỜI KHĂN TRẮNG
© Copyright by NGUOI KHAN TRANG ☞ Do not reup
Информация по комментариям в разработке