1- DÊ CON VÀ CÁO-Truyện Ngụ Ngôn Của Aesop-@hnfl
ca kịch;1- DÊ CON VÀ CÁO
Một con dê con được người chăn dê để lại trên mái lá của chuồng dê
để tránh cho nó khỏi bị nguy hiểm bởi thú dữ. Dê con đang chạy nhảy ra
gần rìa mái lá thì bỗng nó nhìn thấy một con cáo và bắt đầu chế giễu cáo,
nheo mũi và thỏa sức lăng mạ cáo.
“Ờ tao nghe mày chửi đây,” Cáo nói, “ và điều mày nói hay làm
chẳng hề hấn gì với tao đâu. Khi mày đứng ở trên đấy thì không phải là
mày nói đâu mà chính là cái mái lá sắp xụp kia đang nói thay cho mày
đấy.”
Đừng bao giờ nói bất cứ điều gì không nên nói
Tiêu đề: DÊ CON VÀ CÁO
Thể loại: Ca-kịch (kịch có nhạc), 1 cảnh, thời lượng ~8–10 phút
Nhân vật:
Dê Con (giọng trẻ, kiêu ngạo)
Cáo (giọng khôn lỏi, điềm tĩnh)
Người Chăn (xuất hiện cuối cảnh, tông trầm)
Dàn hợp xướng nhỏ (tiếng gió, lá, âm thanh nền)
Trang trí sân khấu:
Mái lá chuồng dê nhô ra phía khán giả, cao hơn mặt sân khấu; phía dưới là khoảng tối sâu (ánh sáng xanh mờ). Bóng râm tạo cảm giác bất ổn. Phía sau, nền vẽ đồng cỏ và rặng cây — nơi Cáo có thể ẩn nấp. Đèn thay đổi theo nhạc: rực khi tự tin, lạnh khi đe dọa.
Dàn hợp xướng (nhẹ, rì rầm):
Gió lay mái lá, mây lướt qua,
Mái lá mỏng manh trên trời cao...
Dê Con (hát, kiêu căng, bước nhảy linh hoạt):
Ơi đời ta tung tăng, thế gian bao la,
Mái lá này chính là ngai vàng của ta!
Ai tới kẻ hèn nào dám lại gần?
Ta sẵn sàng châm biếm, chế nhạo toàn phần!
(Đột ngột nhạc dừng một nhịp. Ánh sáng hạ thấp. Từ bên trái, Cáo xuất hiện, rón rén, giọng mượt mà, nụ cười hiểm.)
Cáo (thầm thì, rồi hát thấp, quyến rũ):
Ta nghe tiếng trẻ hát vang trên cao,
Tiếng cười như mũi dao, chọc trời sao.
Nhưng đằng sau tiếng hát, có mái lá mỏng,
Một bước lầm, là rơi vào vực thẳm không cùng.
Dê Con (chế giễu, nhún chân, giọng lớn hơn, trêu chọc):
Ha! Cáo kia kìa, mi chỉ biết lẻo mép,
Mi chạy theo mùi, mi chỉ là trò phiền toái thôi.
Sợ gì chứ? Ta trên ngai, mi ở dưới đất,
Nghe ta chửi nhé — mi chỉ muốn cướp bữa ăn!
(Dê Con nheo mũi, vung đuôi. Dàn hợp xướng nhại lại lời, vui giỡn.)
Cáo (bước tới gần mép mái, giọng ôn hoà, mỉa mai, hát trầm):
Ngươi hợm hĩnh trên cao, miếng đất dưới chân mỏng,
Ngươi cười miệng rộng, nhưng có nghe không?
Không phải ngươi nói, mà mái lá kia đang lên tiếng,
Là lời của sợ hãi — nghe kìa, nghe tiếng kêu của gió.
(Đột ngột tiếng gió thổi mạnh; ánh sáng rung nhẹ, mái lá lắc. Nhạc nền chuyển sang cao trào căng thẳng.)
Dê Con (bối rối, vẫn cố tỏ vẻ mạnh mẽ, lặp lại từng câu một, hát nho nhỏ):
Mái lá kia? Chẳng sao đâu! Ta đứng vững…
(Mái lá rạn nhẹ; âm thanh gỗ kẽo kẹt. Dê Con giật mình.)
Không! Không được! (giọng khan, nhảy lùi)
Cáo (bước về phía Dê Con, nụ cười biến sắc, lời chậm rãi):
Khi đứng trên chỗ yếu, lời nào cũng vô nghĩa,
Chỉ có nguy cơ hiện rõ, ai nghe lời mái nhà kêu?
Ngươi chế giễu ta — nhưng chính chỗ ngươi đứng mới tố cáo,
Hãy nhìn xuống vực, hãy nhìn sự mong manh của ngai vàng!
(Ánh sáng tập trung xuống mép mái; dàn hợp xướng thì thầm như một cảnh báo.)
Dàn hợp xướng (như tiếng vọng từ phía dưới):
Mái lá mỏng manh... một bước là rơi...
Lời gió thì thầm... im lặng sẽ giữ đời...
(Dê Con run rẩy, cúi mình; Cáo bước lùi một bước, không động tay. Đột nhiên, tiếng rách vang — một góc mái bất ngờ sụp.)
(Dê Con hốt hoảng, bật lên một nốt cao; hậu cảnh mờ, hiệu ứng rơi (màn vải), nhưng ánh sáng nhanh chóng chiếu vào Người Chăn từ phía sau sân khấu. Người Chăn lao đến, móc Dê Con bằng dây — cứu kịp lúc. Nhạc chùng xuống, căng thẳng dịu.)
Người Chăn (giọng trầm, mạnh, bước ra giữa sân khấu, hát như tuyên ngôn):
Ta về kịp lúc, vì ai canh giữ đêm ngày?
Không phải vì tiếng chửi, mà vì cái nhìn xa bay.
Ai ồn ào trên chỗ yếu, hãy nhớ lời khuyên này:
Đừng nói những gì làm người khác phải lợi dụng sự yếu!
(Dê Con ngồi bệt, mặt cúi, tiếng thở dài. Cáo lẩn vào bóng tối, cúi đầu như thừa biết thắng lợi bằng lời của mình; dàn hợp xướng ngân vang.)
Dê Con (thì thầm, giọng hối lỗi, rồi hát nhẹ):
Ta tự phụ, ta gào thét, tưởng mình bất bại,
Nhưng thế nào cũng cần biết khiêm nhường mà nhẫn nại.
Từ mép này, ta học được một điều kinh sợ:
Lời nói trên chỗ yếu, sẽ khiến mình tự bóp cổ đời.
Cáo (từ bóng tối, hát lướt qua, không giận dữ mà khôn ngoan):
Ta không cần vung gươm, ta dùng lời để mở cửa,
Nhưng người khôn ngoan sẽ không cho kẻ xảo trá cơ hội.
Hãy nghe tiếng mái lá, hơn là tiếng cười vang —
Kẻ cười trên chỗ rủi, cuối cùng vẫn là người thua.
(Dàn hợp xướng nâng cao nhạc, chuyển giọng trầm nhưng dứt khoát. Đèn chiếu vào cả ba nhân vật.)
Dàn hợp xướng (đồng ca, kết thúc):
Đừng nói khi đứng nơi mong manh,
Đừng khoe khi chân còn lung lay.
Nghe mái lá, nghe gió gọi thầm,
Cẩn trọng lời nói — giữ mình an toàn.
(Đèn chậm tắt. Nhạc dạo kết màn — một đoạn ngắn vừa buồn vừa tỉnh giác.)
Kết thúc — Lời thoại ngắn (Người Chăn bước tới giữa sân khấu, giơ tay lên như nhắc nhở khán giả):
Người Chăn (khẽ nói, không hát):
Đừng bao giờ nói bất cứ điều gì không nên nói.
(Đèn tắt hoàn toàn. Hạ màn.)
Информация по комментариям в разработке