Kiếp trước, khi tôi mở mắt giữa tiếng gà gáy trưa và mùi rơm mục
Không còn giường nệm, không còn mùi nước hoa đắt tiền, không có ai gọi tôi là đại tiểu thư
Trước mặt tôi là mái nhà xiêu vẹo, tường nứt, gió thổi qua khe ván lạnh buốt da thịt. 1 người đàn bà trạc 50, gương mặt sạm đen, nhìn tôi bằng ánh mắt tức tối như nhìn 1 con vật
Dậy đi, dâu nhà này không ai được ngủ tới mặt trời mọc đâu
Tôi chẳng nhớ gì, chỉ nghe người ta nói tôi bị xe tông, may mà được gia đình họ Trần cứu sống, phải ở lại trả ơn. Tôi không biết làm gì để trả ơn, chỉ biết mình không nhớ còn nơi nào khác để đi. Tôi không nhớ tên, không nhớ nhà, chỉ biết mình được gọi là con dâu nhà họ Trần, 1 nhà nghèo nhất trong cái làng nghèo khó này
Chồng tôi là Trần Quang, 1 người đàn ông to khỏe, thô ráp, trên người lúc nào cũng có mùi rượu nồng nặc. Đêm tân hôn, hắn cười khằng khặc, nói
Ngu như mày mà được tao thương là phúc 3 đời, biết không
Tôi không hiểu hết, chỉ thấy sợ
Từ ngày đó, cuộc sống của tôi không còn ánh sáng
Tôi dậy lúc trời chưa sáng, nhóm bếp, nấu cháo, ra đồng, gánh nước, giặt đồ. Tay tôi nứt nẻ, da cháy sạm, tóc rối bù. Cơm không đủ ăn, quần áo vá chằng vá đụp
Mẹ chồng ngày nào cũng chửi mắng
Đàn bà là phải đẻ giỏi, mày mau đẻ cho nhà tao mấy đứa, không đẻ được thì đừng có sống nữa
Rồi đánh, rồi chửi ngày nào cũng lặp lại như thế
1 năm sau, tôi mang thai. Họ vui, vì cho rằng tôi cuối cùng cũng có ích
Đứa con đầu lòng ra đời trong căn nhà dột, tôi gần như chết trên ổ rơm vì mất máu
Nhưng chẳng ai thương xót. Mẹ chồng chỉ liếc qua
Đẻ xong rồi thì mai ra đồng cấy, không thì khỏi ăn
Tôi cắn răng đứng dậy
Cứ thế, năm này qua năm khác, tôi mang thai, sinh nở, nuôi con, bị đánh, bị chửi
Lần lượt 3 đứa con trai ra đời. Tôi không còn trẻ, không còn gương mặt của thiên kim tiểu thư, chỉ còn thân xác gầy guộc và đôi mắt trũng sâu
Đêm xuống, tôi thường mơ thấy những căn phòng sáng đèn, ai đó gọi tôi bằng 1 cái tên mềm mại, nhưng tôi không nghe rõ. Tôi giật mình dậy, thấy mình vẫn nằm trên chiếc chiếu rách nát trong căn nhà xơ xác
Chồng tôi dần chán, đi theo người đàn bà khác
Mẹ chồng đổ lỗi cho tôi
Con hư, chồng bỏ, là do mày hết, đồ đàn bà vô dụng
Tôi không phản kháng, chỉ im lặng như 1 cái bóng
Tôi đã quên mất tiếng nói của chính mình
Năm thứ 10, mùa đông lạnh cắt thịt, tuyết rơi trên mái tranh
Tôi đi gánh nước, trượt chân, ngã xuống sân, nước tràn ra, đóng băng
Tôi nằm đó, hơi thở yếu dần
Cánh cửa hé mở, mẹ chồng nhìn ra, rồi khép lại. Không ai chạy tới
Chỉ thấy tuyết rơi trắng xóa, lạnh buốt, và ánh sáng phản chiếu cuối cùng, trí nhớ đột nhiên quay về
Tôi là Lâm Tư Dao, đại thiên kim của Lâm thị, tập đoàn lớn nhất ở Hàng Châu
Người hại tôi tới bước đường này là Lâm Nhã Nhi, em gái tôi
Cô ta đã đẩy tôi vào chiếc xe tải đang lao vun vút trên đường trong đêm tối ngày hôm ấy
Đó không phải tai nạn. Mà là mưu sát
Em gái yêu quý của tôi đã hại tôi để chiếm trọn Tập đoàn Lâm Thị, mà đáng lẽ 2 chúng tôi mỗi người sẽ được chia 1 nửa
Информация по комментариям в разработке