50 mét có lẽ là vậy, tôi đang lơ lửng trên tầng thượng của tòa nhà 15 tầng, 2 tay tôi đang cố bám vào mép của lan can, cố gắng không để mình rơi xuống. Tôi khóc, và van xin 2 kẻ đang đứng nhìn tôi cười cợt với nhau. Vào lúc này tôi mới hiểu, tôi đã đặt lòng tin nhầm chỗ
Tịnh Khải, xin cậu, dù sao chúng ta cũng từng bên nhau
Anh ta cúi xuống, đôi môi nhếch thành nụ cười tàn nhẫn
Cô chỉ là kẻ thay thế, kẻ lấp vào chỗ trống những khi tôi và Nhã Di không ở gần nhau, còn bây giờ không cần nữa
Nhã Di đứng cạnh, đôi mắt sáng lấp lánh, như kẻ vừa cướp được vương miện. Cô ta nghiêng người, giọng nhẹ nhàng khiến người ta sởn gai ốc
Mày hết giá trị rồi. Buông tay đi, hay để tao phải ra tay
Tôi khóc, thật sự tuyệt vọng vì 2 kẻ máu lạnh trước mắt, bọn chúng là 2 cọn quỷ đội lốt người, vậy mà tôi đã từng xem 1 kẻ là người yêu 1 kẻ là bạn thân thiết
Các người, là đồ độc ác, các người sẽ phải trả giá
Nhã Di cười khanh khách, trả giá ư, vậy tao đợi mày kiếp sau nhé
Cô ta đưa chân dẫm mạnh gót giày lên bàn tay tôi. Tôi càng cầu xin thì cô ta càng tỏ ra thích thú, xung quanh vắng bóng người, chẳng có ai nghe thấy tôi kêu cứu. Tịnh Khải thì thản nhiên gỡ từng ngón tay tôi ra khỏi lan can, chậm rãi như tháo bỏ 1 món đồ hỏng
Không, đừng mà, tha cho tôi, tôi sẽ không nói gì hết, tôi sẽ không đòi lại tiền
Tôi rơi vào khoảng không, điều cuối cùng tôi cảm nhận được là xương cốt vỡ vụn, đau và chấm hết. Trước khi nhắm mắt tôi còn nhìn thấy 2 kẻ đó thò đầu ra khỏi ban công đưa tay vẫy chào tạm biệt tôi
Ánh sáng chói chang của đèn huỳnh quang chiếu xuống. Tôi giật mình mở mắt, trước mặt không phải bầu trời xanh ngắt và nền gạch lạnh lẽo khi tôi ngã xuống, mà là bảng đen, phấn trắng, xung quanh là tiếng nhốn nháo trêu đùa nhau của các bạn học
Tôi vẫn ngồi trong lớp. Tim tôi đập loạn, trí óc tràn ngập ký ức trên tầng thượng. Lúc tôi rơi xuống, lúc tôi chết. Không, tôi đang ngồi đây, tôi còn sống
Cậu sao thế? Không khỏe à? Cô bạn cùng bàn nghiêng đầu hỏi
Tôi nắm chặt bút, khẽ đáp
Không sao. Tôi ổn
Cánh cửa lớp mở ra. Cô giáo bước vào mỉm cười
Hôm nay, lớp mình có 1 bạn mới chuyển đến. Nhã Di, vào đi
Tôi siết chặt bút như muốn bóp nát nó trong tay. Nhã Di, cái tên này như lưỡi dao xoáy thẳng vào tim. Kiếp trước, hôm nay chính là ngày định mệnh, ngày tôi tự nguyện chìa tay cho kẻ sẽ đẩy mình xuống vực
Cô ta bước vào, mái tóc đen buông nhẹ, gương mặt thanh tú, nụ cười ngoan ngoãn
Chào các bạn. Mình là Nhã Di, mong được giúp đỡ
Cả lớp xôn xao nhìn Nhã Di, khen cô ta xinh, cô ta hiền. Chỉ mình tôi biết, đằng sau lớp mặt nạ thiên kim ngây thơ kia là 1 con rắn độc
Информация по комментариям в разработке